BBCVietnamese.com

08 Tháng 2 2006 - Cập nhật 11h01 GMT

“Cuốn sách đen của CNCS”

Vào ngày 25-1, Hội đồng nghị viện Hôi đồng châu Âu (PACE) thông qua nghị quyết số 1481 với nội dung "về sự cần thiết lên án quốc tế đối với tội ác của các chế độ cộng sản độc tài”.

Tại Việt Nam, vấn đề cũng gây chú ý, và một số tờ báo có bình luận phê phán nghị quyết là "cố tình thay đổi lịch sử, xuyên tạc bóp méo sự thật."

Nhiều luận điểm trong nghị quyết này rút ra từ một cuốn sách nổi tiếng và gây nhiều tranh cãi, “Cuốn sách đen của chủ nghĩa cộng sản”, được chủ biên bởi Stephane Courtois, thuộc Trung tâm nghiên cứu khoa học quốc gia Pháp (CNRS).

Tác phẩm này xuất bản lần đầu tại Pháp cuối năm 1997, bán được hơn 100.000 bản và đến mùa xuân 1998, 150.000 bản.

Bản dịch đầu tiên của sách xuất hiện bằng tiếng Ý và Đức – sau đó là các thứ tiếng như Anh, Tây Ban Nha, Brazil, Thụy Điển, Czech, Ba Lan, Hà Lan, Nga...

Tính đến năm 2001, cuốn sách này đã bán được hơn 800.000 bản.

Cuốn sách gây tranh cãi rất nhiều trong giới sử gia, chính trị và trí thức. Nhân một năm sau ngày bản tiếng Pháp ấn hành, đã có hẳn một cuốn sách mô tả cuộc tranh luận về tác phẩm ở Pháp. Một cuốn sách tương tự sau đó cũng được in ở Đức.

Dưới đây là nội dung một số bài điểm sách với quan điểm khác nhau:

Journal of American History, tháng 12-2001:

Kể từ khi được xuất bản ở Pháp năm 1997, “Cuốn sách đen của chủ nghĩa cộng sản” đã đóng vai trò kép, vừa ghi lại những tội ác của nhiều chính thể Cộng sản và cũng là một văn bản bộc lộ vị trí thay đổi của chủ nghĩa Marx sau Chiến tranh Lạnh.

Nhiều phần trong các tranh cãi quanh cuốn sách tập trung vào phần giới thiệu của Stephane Courtois, trong đó ông này cho rằng chủ nghĩa cộng sản đại diện cho cái ác còn lớn hơn chủ nghĩa phát xít, một xác quyết phần lớn dựa trên con số người chết lớn hơn do chủ nghĩa Mác-Lê gây ra.

Tuy nhiên, tính chất bút chiến của phần giới thiệu không xuất hiện trong mọi chương theo sau. Phần đóng góp của Nicolas Werth và Jean-Louis Margolin về Liên Xô và châu Á nói chung tránh các tuyên ngôn ý thức hệ và thay vào đó, kể lại những lời của nhân chứng và từ kho lưu trữ về mức độ kinh hoàng, đàn áp và giết người hàng loạt ở các vùng này.

Việc Werth và Margolin bác bỏ giọng văn và lý luận của Courtois cũng khiến họ công khai phê phán lời giới thiệu sách và xác quyết về 100 triệu cái chết của Courtois.

Tuy nhiên, các tác giả khác có vẻ ủng hộ nghị trình của Courtois và dùng bài viết của họ để vẽ bức tranh u ám về các chính thể Mác-Lê và các tổ chức cánh tả ở châu Âu, châu Mỹ Latin, châu Á, và châu Phi.

…Bên cạnh những lời bút chiến và việc thiếu các nguồn dữ liệu đáng tin, người đọc chú ý nhận xét của Andrzej Paczkowski trong chương viết về Ba Lan, rằng “nhìn quá khứ chỉ từ góc nhìn về sự đàn áp có nguy cơ khiến ta đánh giá thiên lệch về hệ thống Cộng sản.” Ngay cả những chương sách hay nhất trong Cuốn sách đen cũng có xu hướng tập trung vào cơ chế nội tại của khủng bố và đàn áp, vì thế chúng không thể trả lời câu hỏi vì sao các chính quyền Cộng sản lại thường xuyên sử dụng bạo lực đối với người dân của họ.

Courtois khảo sát nguồn gốc của bạo lực Mác – Lê trong chương kết luận, nhưng sự giải thích của ông tập trung gần như vào châu Âu và Liên Xô, bỏ qua các khu vực nơi chế độ Cộng sản còn tồn tại và là nơi mà có vẻ chính quyền gây ra nhiều cái chết nhất.

Cuốn sách đen cũng không giúp người đọc hiểu làm thế nào chủ nghĩa cộng sản thu hút ủng hộ của hàng triệu người. Nếu bạo lực và đàn áp là tất cả những gì chủ nghĩa Marx cung cấp, thì vì sao nó nhận được sự ủng hộ đông đảo và vì sao một số người vẫn còn bảo vệ nó?

Foreign Policy, số Mùa xuân 1998:

Tại làm sao Cuốn sách đen này gây ra các bài báo luận chiến nảy lửa trên báo Pháp và thậm chí khiến một số tác giả trong sách – như Werth – công kích Courtois, người viết phần giới thiệu và kết luận của sách?

Điều mà Werth và một số đồng nghiệp phản đối là “sự lợi dụng số liệu về người bị chết” (Courtois nói đến con số 100 triệu, gồm 65 triệu ở Trung Quốc); “việc dùng các công thức gây sốc, dùng lịch sử nhằm ngụ ý hướng tới sự so sánh và tính chất của chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản.” Quả thực Courtois sẽ thuyết phục hơn nếu ông tỏ ra kiềm chế hơn.

...Cuộc bút chiến theo sau việc in cuốn sách cho thấy nhiều trí thức cánh tả ở Pháp vẫn miễn cưỡng khi phải đặt chủ nghĩa cộng sản ngang bằng chủ nghĩa phát xít, vì họ không tin rằng điều mà Courtois gọi là “diệt chủng giai cấp” lại ngang bằng diệt chủng, và cũng bởi vì họ không thấy có yếu tố gì gỡ gạc lại cho chủ nghĩa phát xít. Chủ nghĩa cộng sản, ngay cả nếu rốt cuộc nó đã phản bội lại lý tưởng của mình, thì ít nhất cũng còn ôm lấy một lý tưởng toàn cầu về giải phóng nhân loại.

...Cuộc tranh luận này cũng cho thấy tính địa phương trong giới trí thức Pháp tiếp tục tồn tại. Cuốn sách cuối cùng của sử gia Furet, Le Passe d’une illusion, tuy mang tiếng là nói về những người có cảm tình với cộng sản trên khắp toàn cầu, cũng chỉ tập trung vào Pháp. Chỉ ở Pháp các tác giả mới tranh luận vì sao thiếu vắng cuộc điều tra về tội ác cộng sản – một chủ đề mà các học giả ở Anh và Mỹ nói chung đã bàn xong.

Sự giải độc khỏi chủ nghĩa cộng sản bắt đầu với các trí thức như thầy của Courtois, Annie Kriegel, ở giữa thập niên 1950 và sự thoát khỏi chủ nghĩa Marx trong giữa thập niên 1970 làm một số trí thức tìm kiếm các ý thức hệ khác. Nhưng những trí thức khác thì thể hiện sự có lý đằng sau bình luận của Furet rằng chủ nghĩa tư bản càng thắng lợi, nó càng bị thù ghét. Và mặc dù những người này không hề có cảm tình với một nền dân chủ xã hội chuyển sang thị trường và họ cũng không còn tin vào chủ nghĩa cộng sản quá vãng, nhưng họ thấy khó từ bỏ giấc mơ xưa về sự giải phóng con người, giải phóng khỏi nghèo đói và cô lập.

The Times, 25-11-1999:

Đầu tiên có vấn đề với các con số: nhiều hơn không đồng nghĩa với “tệ hơn”. Cuốn sách đen vẽ ra số người chết kinh khủng của các chính thể cộng sản: 25 triệu ở Liên Xô, 65 triệu ở Trung Quốc, 1.7 triệu ở Campuchia. Nhưng lấy trường hợp Liên Xô, nhiều trong số những người chết là nạn nhân của trận đói 1922 (cũng như cũng là hậu quả của nội chiến và hạn hán và của các chính sách cộng sản), nhiều người chết khác là tù của Đức trong Thế chiến Hai. Việc lên án các tội ác của cộng sản không được thuyết phục bởi những thống kê như vậy.

Thứ hai, chúng ta phải tính đến động cơ, sự tàn nhẫn của việc giết chóc, vân vân. Người Đức giết người Do thái chỉ vì lý do họ là Do thái. Nhưng nạn nhân của những người cộng sản bị giết vì hậu quả của những chính sách tệ hại, hoặc bị giết trong cơn vội vã muốn đạt các mục tiêu của một cuộc cách mạng sai lầm. Đây đúng hơn là trận bão giết chóc hỗn loạn, và ngay cả nếu đôi khi, như việc giết chóc trong giai đoạn tập thể hóa nông dân, những người cộng sản có mục tiêu cụ thể, thì những nạn nhân của họ cũng ngẫu nhiên và không thể tạo nên một giai cấp. Không có việc ‘diệt chủng giai cấp” để đối chọi lại với việc hủy diệt một chủng tộc.

Nói như thế không có nghĩa là sự Khủng bố của Stalin là một ‘tai nạn ngẫu nhiên’. Nhưng ý ở đây muốn nói rằng các cơn sóng đàn áp xảy ra, ít nhất một phần, từ một cuộc cách mạng xã hội và không thể được giải thích như hậu quả mang tính hệ thống của một ý thức hệ. Các tư tưởng cộng sản ở đâu cũng thế, nhưng chúng được áp dụng theo những cách khác nhau.

The Wilson Quarterly, 1-4-2001:

Vì sao có các tranh cãi? Tôi tin vấn đề không phải vì hòn đá đã được ném vào lịch sử hay cách viết sử, mà vì nó ném vào cái hồ nước của những ấn tượng công thức của phái tả. Mặt hồ gợn sóng vì hòn đá ném trúng vào sự nhạy cảm xã hội và lịch sử của các cá nhân trong một số nhóm chính trị và trí thức. Họ cảm thấy đau đớn khi phải đối diện không chỉ sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản với tư cách hệ thống nhà nước, mà – như ở nhiều quốc gia – cả sự dễ dàng biến hóa thành chủ nghĩa dân tộc mang màu sắc Bolshevik (như Gennady Zhiuganov ở Nga) và bài ngoại (như Slobodan Milosevic ở Serbia).

Nhà văn Ý, Ignazio Silone, từng viết: “Các cuộc cách mạng, giống như cây, cần được đánh giá bằng thành quả.” Nhiều trí thức đã cố, và vẫn tiếp tục cố, đánh giá cuộc cách mạng cộng sản không phải bằng hiện thực mà bằng ảo tưởng về chúng.

…Những biện minh cho chủ nghĩa cộng sản xuất phát từ tâm lý và có gốc rễ sâu sắc. Không dễ để nói từ biệt với hy vọng và giấc mơ thời trai trẻ, đặc biệt sau khi anh đã bảo vệ chúng trong nhiều năm trước sự chống đối mãnh liệt. Tôi tin sử gia Jeffrey Herf, viết trên báo Washington Post, đã đúng khi nhận xét, “Trong giới học thuật phương Tây, những nhà nghiên cứu chọn việc tập trung vào tội ác của chủ nghĩa cộng sản đã và vẫn là thiểu số, và họ đối diện rủi ro không thăng tiến được khi bị dán nhãn là cánh hữu.”

…Tôi tin Cuốn sách đen của Chủ nghĩa cộng sản ít nhất có hai tác động rất tích cực. Nó khơi dậy cuộc tranh luận sâu sắc và quan trọng về sự thực thi ý thức hệ toàn trị, và nó cho thế giới bản báo cáo về một khía cạnh của hiện tượng chủ nghĩa cộng sản toàn cầu. Các sử gia không thể bỏ qua báo cáo này. Thông tin trong Cuốn sách đen là không thể thiếu cho một sự đánh giá hợp lý về lịch sử thế kỷ 20.

...........................................................................

Quốc Luân, Czech
Tại sao chủ nghiã cộng sản có mặt tại Việt nam? Vì một điều dễ hiểu là khi đó chỉ có liên xô - nhà nước cộng sản - ủng hộ đấu tranh giải phóng thuộc địa.

Nếu không có Liên Xô thì cha anh ông chúng ta sẽ phải bắn Pháp chảy máu bằng tên nỏ mà thôi . Nếu như là vua nhà Nguyễn của Việt nam cũng được như vua của Anh quốc, vua Nhật hay chí ít như là vua Thailand thời đó thì có lẽ việt nam không cần đến chủ nghiã cộng sản.

Mọi cái nó đều có nguyên nhân của nó . Nếu các bạn thực sự là người Việt nam thì chắc rằng các bạn không thể quên được là nhà Nguyễn đã không bảo vệ được độc lập dân tộc và thời thuộc địa chúng ta chỉ là NHỮNG THẰNG MỌI NÔ LỆ mà thôi.

Nhờ có vũ khí của Liên xô - chính xác là súng đạn của chủ nghiã cộng sản mà ngày nay chúng ta có được nhà nước Việt nam để mà các bạn ở Mỹ có thể lên tiếng dạy bảo về tự do.

Thái Huy, TP. HCM
Chủ nghĩa Cs là tốt, là lý tưởng, (hay ít nhất là không sai), chỉ có những người thực hiện là sai. Đó là suy nghĩ của không ít người hiện nay, những người vẫn còn tìm một cái gì đó để bấu víu trước thực tế phũ phàng của cái CNXH "ưu việt".

Nhưng theo tôi, vấn đề của cncs là ở chỗ nó sai ngay từ gốc rồi Không hiểu các bạn thấy ĐÚNG chỗ nào trong một cái xã hội mà quyền tư hữu hoàn toàn bị triệt tiêu?

Không hiểu các bạn thấy ĐÚNG chỗ nào khi mà để thực hiện những cái lý tưởng về "công bằng, tiến bộ" thì thay vì chuyển giao quyền lực về cho quần chúng nhân dân, Marx lại chuyển nó qua một thiểu số những người "tiến bộ" nhất (tức đcs). Và có ĐÚNG không khi thiểu số lãnh đạo đó được Marx quy định là "giai cấp công nhân" ?

Một trong những xu thế tất yếu trong sự phát triển của nhân loại là giải phóng con người, giải phóng cá nhân, khẳng định cái tôi, thế mà Marx lại cho cá nhân bị đè lấp bởi cái "tập thể". Và đó là ĐÚNG?

Quy Thịnh, Vũng Tàu
Không thể đa đảng ở Việt Nam được. Việt Nam có một điểm mạnh là đoàn kết. Tiến hành đa đảng, chia bè sẻ nhánh ra là một hành động ngu ngốc.

Không có gì là lý tưởng trong đây cả. Hết sức thực tiễn. Nhìn trong lịch sử của Việt Nam chưa có thời kì nào mà dân Việt Nam được như thời kì này cả.

Không bị phong kiến trong nước bóc lột thì cũng bị Tư bản nước ngoài bóc lột. Bất kì một xã hội nào cũng có khiếm khuyết của nó, nhưng không phải vì thế mà ta đi bới lông tìm vết, trù dập nó, phải biết tìm hiểu và khắc phục.

Tôi thấy chế độ TBCN còn có nhiều điểm thua kém hơn nhiều. Nó chỉ tạm thời thắng vì nó sinh ra trước. Và được ủng hộ bởi nhiều hơn những ông chủ có nhiều tiền ( những người giỏi bóc lột - nhìn nhận khoa học là như vậy).

Patriot
Tôi thấy CNCS nên cần phải xoá bỏ trên thế giới này. Những thứ trong nó khó mà thực hiện được. Xã hội luôn tồn tại những mâu thuẫn luôn phải có của nó.

Người giàu, người nghèo là kết quả tất yếu của quá trình lao động của mỗi người, làm gì có chuyện tự nhiên của cải tôi làm ra tôi lại phải chia cho người khác.

Tôi thấy bản chất của CNCS thực chất chỉ là CN của kẻ cướp mang trên mình chiếc áo của dân chủ mà thôi. Quyền tự do ngôn luận luôn được công nhận trong CNTB thế liệu những gì tôi nói như trên có được cho phép trong nước của tôi. Lời đáp quí vị có thể tự hiểu.

DVN, Hà Nội
Thưa bạn Hiếu Ngọc, lý luận của bạn là Việt Nam đang theo hướng đi lên chủ nghĩa Cộng sản và đang đi đúng hướng.

Tôi xin hỏi bạn CNCS không chấp nhận các hình thức sở hữu tư nhân. Vậy mà hiện nay đảng viên được phép làm kinh tế tư nhân, tức là xã hội Việt Nam đang "quá độ" kiểu gì lạ lùng vậy?

Mai kia, các ông chủ tư bản là đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam có tự nguyện giao nộp lại đống tài sản khổng lồ nọ cho công quỹ không vậy?

Hiếu Ngọc
Các bạn nên nhớ cho rằng hiện nay trên Thế giới vẫn chưa có quốc gia chủ nghĩa Cộng Sản mà mới chỉ có lý tưởng Cộng Sản, với tất cả các đặc điểm ưu việt của nó, và Vietnam đang đi theo hướng này.

Vì vậy việc tồn tại của pháp chế nhà nước trong giai đoạn quá độ là tất yếu, khi nào tới được đích tức khắc nhà nước tập quyền sẽ bị triệt tiêu.

Nếu chấp nhận đa Đảng, đa nguyên chính trị thì sẽ rất lâu và rất khó để tới được mục tiêu. Dân tộc Việt nam chấp nhận giai đoạn quá độ vì thực tế Việt nam đang tăng trưởng tích cực, và chắc chắn sẽ phát triển. Nếu "đầu hàng "lúc này là sự lãng phí rất lớn.

Trung Nguyen, TPHCM
Tôi đồng ý với bạn P.N. Bản thân CNCS là vô cùng tốt đẹp và vì CNCS tốt đẹp quá, lý tưởng quá nên xa rời thực tiễn là tất yếu. Xuất phát điểm vì mục tiêu cao cả nhưng tầng lớp làm cách mạng lại là ngu dốt, phần lớn lại tham lam chỉ chăm chăm nghỉ cướp của người khác( CM ruộng đất, đánh tư sản...) may ra chỉ phần ít những nhà CM chân chính nhưng nay đã chết cả rồi, con cái họ cũng chẳng được gì, và bản thân họ cũng chẳng sống vì lý tưởng đó vì nó đã thay đổi rồi. Tất cả những điều đó đã làm xấu đi hình ảnh CNCS anh hùng (trong lý tưởng!)

Người Việt Nam
Đâu cần tranh luận nhiều về Chủ nghĩa cộng sản tốt hay xấu, ác độc hay thánh thiện, phước hạnh...vì chúng ta có thể nhìn thấy cuộc sống vất vưởng của hàng triệu người ở nước tôi, có thể lắng nghe tiếng rên xiết vì sự nghèo đói, nạn bất công và tham nhũng lan tràn, sự chao đảo, hụt hẩng của nhiều thế hệ...sở dỉ nhiều người vẫn ủng hộ và nó vẫn tồn tại , bởi luận điệu nguỵ biện, sự lừa dối ranh mãnh, sự chuyên chế độc đoán, và đui mù dốt nát của hàng lãnh đạo, chúng chỉ biết vơ vét và làm giàu một cách bất lương mà thôi.

Tâm Kha
Ý kiến đang được thảo luận tại địa chỉ này khá thú vị, mời tất cả cùng tham khảo: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=122201&ChannelID=3.

Minh Nam, Việt Nam
Ai nêu lên một chủ thuyết nào đó cũng đều muốn được sự đồng tình của đông người. Nếu người ta tin theo và thực hiện thì càng tốt. Do vậy hầu hết các chủ thuyết đều có những mục tiêu rất cao đẹp.

Tuy nhiên, đã có biết bao chủ thuyết sinh ra rồi chết đi - kể cả chết yểu - nói lên rằng nhiều chủ thuyết không phù hợp với cuộc sống thực tiễn.

Không nên nói thuyết của Mác là ác ý, và chửi rủa một người đã khuất không thể lên tiếng tự thanh minh hay tự bảo vệ.

Vấn đề là cái chủ thuyết tuy rất nhân bản này có còn phù hợp với cuộc sống sau Mác mấy trăm năm hay không. Khi đọc một giáo lý hay một chủ thuyết, người ta sẽ khen hoặc chê, tin tưởng hay không, theo hay không theo... nhưng không bao giờ người ta bỗng nhiên căm thù chủ thuy! t đó chỉ vì đã đọc nó.

Nếu có những người căm ghét cộng sản thì không phải do họ đọc chủ thuyết này mà do đã chứng kiến những việc làm thực tế của những người cộng sản bằng xương bằng thịt, sau đó mới ghét lây sang chủ thuyết của họ.

Chủ thuyết Mác bị lên án chủ yếu do cái cách mà người ta thực thi chủ nghĩa này trong cuộc sống. Khi đảng cộng sản chưa cướp được chính quyền và ở giai đoạn đầu cầm quyền thì có hàng trăm triệu người tin theo và hy vọng chủ nghĩa Mác (xoá triệt để bóc lột, giải phóng toàn nhân loại), trong đó không thiếu những người rất ưu tú, tên tuổi (văn nghệ sĩ, bác học, nhà cách mạng, yêu nước...).

Hậu sinh chúng ta không nên chê những người đó là mê muội. Hãy đánh giá họ trong bối cảnh của họ. NQ của QH châu Âu không lên án chủ nghĩa Mác mà chỉ lên án những việc đã làm của những nhà nước cụ thể theo chủ nghĩa này.

Vấn đề là những việc đó có đáng gọi là tội ác hay không thì cần đưa ra dẫn chứng chính xác, đầy đủ, minh bạch.

Nếu thật sự mấy chục triệu người đã chết vì "cách mạng văn hoá" và hàng trăm triệu người bị đầy đoạ vì nó thì bác Mao phải bị lên án vì tội giết người chứ không phải tội ngộ sát.

Những người thủ ác công khai như Ông Stalin, Bác Mao (và nhà nước của các vị) đều có động cơ (nhiều khi có vẻ rất chính đáng) và đều có sự cắt nghĩa việc mình làm. Điều này có thể giúp giảm nhẹ sự phê phán, nhưng những hậu quả cụ thể mới là chỗ dựa chính để đánh giá có phải là tội ác hay không.

Vì NQ châu Âu không phê phán chủ thuyết (mà chỉ phê phán tội ác đã gây ra trong quá khứ) nên sau đây các đảng CS vẫn có quyền hoạt động ở châu Âu, họ có quyền cãi rằng những việc làm của lớp đảng viên tiền bối "không phải là tội ác".

Vấn đề vẫn là chứng lý họ nêu ra phải đầy đủ, thuyết phục, không lạc đề, không nguỵ biện. Chủ nghĩa CS và chủ nghĩa Phát xít không thể cùng tồn tại mà phải tận diệt nhau - một sống, một chết - như ta đã thấy.

Nhưng hậu quả bi thảm khi hai chủ nghĩa này gây ra cho chính dân tộc mình thì lại có vẻ giống nhau. NQ châu Âu không so sánh để đánh đồng hai chế độ về mặt chủ thuyết mà chỉ đánh đồng về hậu quả cụ thể do chính quyền phát xít và chính quyền CS gây ra cho chính dân tộc mình. Phát xít thì còn xâm lược công khai, trong khi CS thì ! thôn tính láng giềng êm ái hơn (15 nước đã nhập! vào Ng a để thành Liên Xô, nay chẳng nước nào ham nữa; trong khi Tây Tạng, Mãn Châu có lẽ hết hy vọng ly khai).

Các đảng CS nếu định tranh luận thì chớ nên lạc đề kẻo dễ bị gọi là nguỵ biện.

Thái Huy, TP. HCM
Thử hỏi trong mấy chục ngàn năm lịch sử nhân loại, cho dù là dưới thời những ông vua phong kiến tàn bào nhất cũng không có chuyện chính quyền lại cho đi tàn sát chính người dân của mình một cách có hệ thống và với một quy mô lớn như đã từng xảy ra ở các nước cộng sản.

Thật ra, theo tôi, tất cả bắt nguồn từ chính cái học thuyết Marx khốn khổ. Tôi không phủ nhận tài năng của Marx, nhưng ông ta rốt cuộc cũng chỉ là một con người bình thường, không phải là thần thánh, ông ta cũng có sai lầm.

Và sai lầm lớn nhất, theo tôi, là ông đã mang một cái nhìn quá phiến diện, cực đoan và nghèo nàn. Trong thế giới quan của ông, luôn chỉ có 2 màu trắng đen.

Sở hữu tư thì chắc chắn là xấu, sở hữu công thì chắc chắn là tốt. Vô sản thì chắc chắn là tốt, mà tư sản thì kiểu gì cũng là xấu. Chính sự nghèo nàn đó đã gây ra biết bao thảm kịch cho những nước trót phải gánh cái thứ chủ nghĩa tự xưng là tiến bộ nhất này.

Trần Minh, TP. HCM
Trong bài viết này có câu "Cuốn sách đen không giúp người đọc hiểu làm thế nào Chủ Nghĩa Cộng sản thu hút ủng hộ của hàng triệu người...".

Thực ra từ trước tới nay tôi vẫn coi thuyết Mác là duy vật. Mác giải thích về cuộc tiến hoá Xã Hội rốt cuộc chỉ có vật chất là thực tại. Tất cả những cái thuộc về tinh thần là theo sự phát đạt của vật chất tức là sinh sản lực mà quyết định như thời đại dùng máy hơi nước thì có chế độ tư bản. Thời đại toàn cầu hoá có máy vi tính.

Trên thực tế Mác không hoàn toàn sai có đúng phần nào. Khoa học kỹ thuật có tác động vào đời sống con người.

Trong truyện ngắn :"That evening sun go down" của nhà văn William Faulkner, ông mô tả một đường phố ở Mỹ bỗng nhiên thay đổi nhanh chóng vì sự hiện diện của các thiết bị máy giặt. Bóng dáng của những người đàn bà da đen đi giặt thuê hay đội những bọc quần áo trên đầu đi đủng đỉnh ngoài đường phố b! ng nhiên biến mất.Hệ thống máy tính ngày hôm nay cho phép trao đổi các thông tin quan trọng, thảo luận gởi thông điệp đi khắp nơi có thể giúp các nhà hoạt động tổ chức các chiến dịch quốc tế ví dụ như về môi trường, chống toàn cầu hoá...

Hệ thống máy tính cũng làm cho các nhà độc tài e sợ bất lực trước khuynh hướng dân chủ hoá...Con người có thật sự văn minh muốn giải phóng nô lệ muốn dân chủ hoá hay là do sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật?

Ngoài ra Mác biết lấy nhu cầu vật chất cụ thể của người dân và tập thể làm đối tượng cho xã hội học.

Nhưng con người đâu phải chỉ có vật chất nên học thuyết Mác vẫn xa lìa thực tại. Cuộc cách mạng Pháp năm 1789 nào có thể đạt được dân quyền ngay được đâu!

Đời sống giai cấp công nhân ở châu âu thế kỷ XIX phải nói là địa ngục trần gian do đó phát sinh ra tư tưởng Mác là điều dễ hiểu.

Chủ nghĩa cộng sản chỉ là lý tưởng vì làm sao có thể đem tất cả tài sản làm của chung, đặt cơ quan và quản lý chung?

Khi định tiêu diệt "phú quyền" thì cái thứ "tài sản chung" ấy lại dùng để gây thanh thế tuyên truyền tạo uy tín cho đảng chứ người dân nào có hưởng được gì? Tất cả những gì tư riêng đều phải hy sinh cho cái chung mờ mờ ảo ảo không rõ rệt thực chất không phải là công thể mà là tập thể những con người của một đảng phái.

Vì duy vật nên guồng máy cai trị trở nên vô hồn bất chấp những tình cảm tư riêng nên không thật sự giải phóng con người không đạt được dân quyền nên không thực hiện được nhân quyền mà chỉ có "đảng quyền" mà thôi! Những tranh chấp lãnh tụ, những thanh toán nội bộ, những tàn bạo áp bức bóc lột không giảm mà còn tệ hơn các thuở trước.

CNCS chủ trương liên hiệp tất cả giai cấp lao động để đánh đổ chế độ tư bản. Khi chủ trương tiêu diệt thì bản thân chủ thuyết đã không còn nhân bản nữa!

Ngày hôm nay nhờ có nhân quyền cho nên dù chế độ tư bản vẫn còn đó những vấn đề khó khăn của xã hội vẫn có thể giải quyết êm ả. Ví dụ như hiện trạng về trẻ em đường phố thì có những tổ chức như Quỹ Bảo Vệ Trẻ Em của LHQ, những nhóm bảo vệ trẻ em quốc tế, cơ quan chính phủ, các nhóm địa phương và quốc gia. Hoặc là giảm đói nghèo thì cũng có những tổ chức đang nổ lực để giúp cân bằng dân số và nguồn lương thực...Có cần tiêu diệt ai đâu!

Nguyễn Nam
Tôi chỉ muốn nói cho dễ hiểu là thế này: Chủ nghĩa Cộng sản không phải là xấu, nếu không muốn nói là quá tốt đi là đằng khác.

Chủ nghĩa này phát sinh là một tất yếu, nhằm khắc phục những khiếm khuyết kinh niên của Chủ nghĩa Tư bản. Chỉ có điều, chẳng biết bao giờ mới thực hiện được, bởi mục đích đến quá tốt, để trở thành không tưởng, và đúng ra là chẳng bao giờ thực hiện được cả.

Chẳng hiểu sao, từ Chủ nghĩa Cộng sản lại hình thành nên những Nhà nước độc tài, toàn trị. Theo tôi hiểu, đó là căn bệnh biến tướng của CNCS kể từ khi Lê nin cải biên. Vì sao ta cứ quay đi quẩn lại mãi trong cái không có thực?

Vì sao vẫn cứ mắc kẹt trong mộng tưởng? Cuộc sống của người dân đâu phải là thứ dùng để thử nghiệm, hết lần này lại đấn lần khác? Mong rằng sẽ có những đổi thay căn bản và tốt đẹp trong những ngày gần đây.