Skip to main contentAccess keys helpA-Z index
BBCVietnamese.com
chinese
russian
french
Other Languages
 
04 Tháng 7 2005 - Cập nhật 18h36 GMT
 
Gửi trang này cho bè bạn Bản để in ra
Một ngày gặp người lao động Việt ở Đài Loan
 
Hiện có chừng 100 người Việt Nam bị giữ ở trại Tam Hiệp
Hiện có chừng 100 người Việt Nam bị giữ ở trại Tam Hiệp
Một vấn đề xã hội gây tranh cãi trong cộng đồng người Việt Nam gần đây là cuộc sống của người lao động Việt ở Đài Loan.

Tranh cãi gia tăng sau khi hồi tháng trước, xảy ra vụ việc khoảng 20 lao động Việt Nam tại Đài Loan bị xâm hại tình dục.

Khi đó, cảnh sát tỉnh Đài Nam, Đài Loan, đã bắt giữ hai cha con Hồng Khánh Trương, 70 tuổi và Hồng Minh Dục, 48 tuổi, giám đốc Công ty môi giới lao động Trung Hữu.

Họ bị cáo buộc đã hành hung và hãm hiếp hơn 20 phụ nữ là lao động từ Việt Nam sang.

Phóng viên Hồng Nga của ban Việt ngữ BBC đang có mặt ở Đài Loan và sau ngày đầu tiên, chị kể lại mình đã gặp một cô gái giúp việc bị chủ đánh.

Cô gái này chỉ cho Hồng Nga nhìn gương mặt bị đánh của mình và nói sau khi cô dọa sẽ quay về Việt Nam, người chủ đã để cô đứng ngoài nhà trong mấy tiếng trước khi cho vào trở lại.

Theo Hồng Nga, mặc dù nói là giúp việc, nhưng cô gái này làm trong một xưởng mì sợi của người chủ và mang mì ra chợ bán từ ba giờ sáng.

"Cuộc sống vất vả, lại không được đối đã tử tế. Đây chỉ là một trong nhiều trường hợp xảy ra ở Đài Loan."

Theo ước tính không chính thức, hiện có khoảng 95.000 lao động Việt Nam ở Đài Loan, chủ yếu trong lĩnh vực giúp việc gia đình.

---------------------------------------------------------------

Mời quý vị theo dõi các chương trình thời sự trong tuần này của đài BBC để nghe các tường thuật của Hồng Nga gửi về từ Đài Loan.

---------------------------------------------------------------

Dũng
Bạn Việt ơi, xin bạn cứ vào các trang báo VN trên mạng mà tìm hiểu thêm về những tiêu cực trong lao động xuất khẩu, từ môi giới, vay nợ để đăng ký, thuế má khấu trừ cho nhà nước .v.v.. không ai tự nhiên mà có được ý kiến cá nhân trên vấn đề này.

VN đông dân hơn, vừa mới thống nhất còn kém cỏi hơn Đài Loan nên phải đưa dân đi lao động cho họ là việc đúng thôi chứ không ai dám nói là sai. Việc phát triển đô thị cũng là cần thiết, nhưng báo chí giải thích đấy là một trong những nguyên do làm nhiều nông dân thiếu đất, khó thay đổi việc làm, để giải quyết các chính quyền thành phố phải lo đẩy mạnh chiều hướng tạo tay nghề cung ứng cho xuất khẩu lao động, nên ta thấy nếu không ai muốn đi cũng là khó khăn cho đất nước.

Không ai đòi giới lãnh đạo phải trực tiếp mọi việc, nhưng ít ra phải chu đáo, bảo đảm luật lệ để bênh vực cho giới công nhân kiếm ngoại tệ về cho đất nước, giống như chính quyền các nước đã làm cho dân của họ. Người dân phê bình, góp ý chẳng lẽ nhà nước không lắng nghe mà còn biện bác quanh co thì bạn thấy đúng hay sai ?

Việt
Quan điểm của các bạn quá mang nặng suy nghĩ cá nhân ... đô thị hoá là một trong những xu thế tất nhiên của sự phát triển, sống với con trâu và cái cày thì không thể tồn tại được mãi đâu, xuất khẩu lao động : vì họ nghèo , muốn kiếm được tiền lương cao và cuộc sống tốt hơn thì họ mới ra nước ngoài ( mà thật buồn cười nếu như ai đó đem đến một đề nghị sang Đài Loan với mức lương 500 USD một tháng bạn có đi không ? về kinh tế của Đài Loan thì nó là một trong những nước có thu nhập cao nhất đấy).

Nguyên nhân đẩy họ đến những cảnh khốn khổ : nhiều lao động bị ngược đãi và đánh đập lên bỏ trốn , hay họ trốn đi nơi khác kiếm nhiều tiền hơn ( cái này là trách họ ) . bạn gì đó bảo là chính quyền không quan tâm ?? bạn thật thích đùa đấy , nếu như thế thì không ai khác trong bản báo cáo nhân quyền năm nay sẽ có một điều khoản về việc chính quyền làm ngơ công dân của họ bị ngược đãi mà không có biện pháp bảo vệ.

Con bài này thì đến nhà lãnh đạo kém thông minh nhất cũng biết chứ không nói VN . .... nói chung bạn nào qua bên Đài thì đều cũng phải nhận xét rằng đây hẳn là một trong những nơi kt phát triển nhất thu từ việt nam mà còn từ nhiều nơi khác nữa , nó ngoài ra còn nhiều tệ nạn nhiều sòng bạc , nhà chứa ...... và kéo theo nạn buôn bán phụ nữ.

Việt Nam cũng không thể tránh khỏi vì đó là nước đang phát triển. Chúng ta không thể trách được những người lãnh đạo vì họ không thể đến Đài Loan để đưa người ta về được , việc ra nước ngoài lao động đối với tất cả các quốc gia là hợp pháp . Chỉ có thể trách rằng công tác tuyên truyền vận động kém , ngoài ra không kiếm thêm một lý do nào khác nữa ... nói đến đây thì mấy người lãnh đạo cũng phải ngẫm rồi .

Dũng
Tôi xin góp ý với bạn Vô Danh, Bình Định , đọc trên báo mọi người đều biết vì nhu cầu bành trướng các đô thị của chính quyền, các hộ nông dân quanh đô thị phải bắt buộc nhượng đất mà đổi nghề sống, nhưng sau một thời gian các nông dân không có tay nghề, không có điều kiện kiếm việc làm sinh sống đã lâm vào hoàn cảnh rất túng quẫn, cho nên nhiều địa phương phải đẩy mạnh việc huấn nghệ với mục đích khai thác triệt để xuất khẩu lao động, chứ trong nước không có đủ công việc làm .

Tiếc thay luật pháp lại không có ý thức theo dõi và bảo vệ quyền lợi thiết thực cho công nhân cả trên hai địa bàn trong nước và ngoài nước, dung túng cho "đầu nậu" và bọn cho vay vốn để đăng ký với những điều kiện không bảo đảm . Vậy thì trách nhiệm này phải lên tiếng với ai trong một xã hội cái gì cũng do nhà nước quyết định, chứ không phải chỉ giám sát như các nước khác.

Về mại dâm, xóm nào mà không có công an khu vực theo dõi sát việc đi và đến, sinh hoạt của từng hộ, từng quán bar, thế mà càng ngày tệ nạn mại dâm càng nở rộ, có phải vì nghèo, vì thất nghiệp một phần hay không ? Thế thì trách nhà nước hay trách mấy ông công an đây?

Thể thao cũng vậy, ở các nước khác là do tư nhân, hội đoàn thể thao mỗi môn sinh hoạt, nhà nước không có quyền gì quyết định trừ khi có những việc va chạm đến công cộng, đến quyền lợi vận động viên và khán giả thì luật pháp mới can thiệp tới . Còn thể thao ở Việt Nam mình thế nào thì bạn cũng hiểu rõ, đã nhất định phải nhúng tay vào mọi chuyện thì cũng phải chịu trách nhiệm, chịu sự phê phán là đúng thôi , CS khác người ở điều căn bản này.

Huy Lê, USA
Theo tôi nghĩ vấn đề là người dân được xuất khẩu lao động bi bóc lột, đối xử tàn nhẫn mà không được những người đai diện nhà nước bảo vệ. Còn về tệ nạn trong xã hội nước nào chẳng có mà là có ít hay nhiều, những tệ nạn đó có phải do các người có quyền thế "bảo kê" hay không mà thôi; Theo tôi nghĩ mục đích của BBC có bài này để mọi người hiểu về cuộc sống của những người lao động xuất khẩu tại Đài Loan và để chính quyền VN tìm ra một giải pháp tốt đẹp để bảo vệ dân mình.

Thu Nguyệt
Các bạn BBC thân mến, Phụ nữ đã chịu quá nhiều những đau khổ từ xưa cho đến nay. Tại sao các bạn không thông cảm cho họ lại đưa những ý kiến bôi bác về họ. Tôi yêu cầu xóa bỏ những dòng chữ này ngay: “ở Đức các khu ăn chơi, gái là tiền nhiều nhất mang quốc tịch Mỹ, Hàn quốc, Thái Lan...” của bạn Vô Danh và “rất nhiều cô gái “đứng đường” còn rất trẻ.” của bạn Trần Anh.
Cám ơn.

Vô Danh, Bình Định
Tôi nghĩ những chuyện như vậy xảy ra cũng bình thường thôi, nhất là những nước "chập chững" bước vào cơ chế thị trường như Việt Nam. Có điều, nếu là người có tâm huyết thì cùng nhau góp một tay sao cho những chuyện bất công, đau lòng càng ngày càng giảm để đất nước Việt Nam ngày càng thịnh vượng. Chứ như cách nói của nhiều bác trong diễn đàn, cái gì cũng chửi "tại nhà nước VNCS" là không nên. Các bác hải ngoại cũng biết, ở Đức các khu ăn chơi, gái là tiền nhiều nhất mang quốc tịch Mỹ, Hàn quốc, Thái Lan ... mà đất nước họ có phải do CSVN lãnh đạo đâu ? Ngay như Tiger Cup vừa rồi, tuyển VN thua cũng đổ tại Cộng sản, vậy các "đại gia" bóng đá như Anh, Pháp, Ý ... thua liểng xiểng tại cúp bóng đá thế giới tại Nhật Bản và Hàn Quốc có phải do Cộng sản không ? Mong các bác thư lỗi.

Trần Anh, San Diego, Hoa Kỳ
Tim tôi đôi khi se thắt lại khi vô tình nghe một vài người đàn ông Đài loan hoặc Hàn Quốc nói về người con gái VN một cách khinh miệt, bởi vì sự rẻ mạt so với nhửng người con gái Á châu khác. Khi tôi đì ăn trưa với người bạn đồng nghiệp Hoa kỳ, tôi không thể chối bỏ hoặc bào chữa một cách trân tráo là “ tại bọn chúng lười lao động” giống như hai vợ chồng ông cán bộ trở về Hà nội, đi cùng chuyến tàu hỏa từ nam ra bắc đả trả lời tôi, khi ông ta biết tôi là việt kiều từ Hoa kỳ về, và ông ta hỏi tôi có cảm tưởng gì về vn, tôi trả lời có rất nhiều thay đổi tích cực, nhưng hố sâu sai biệt giửa giàu và nghèo quá lớn, tôi nhìn thấy rất nhiều người ngủ ngoài đường, và rất nhiều cô gái “đứng đường” còn rất trẻ.

Nhưng tại sao tôi và những người bạn trẻ hải ngoại không góp sức hoặc trở về để giúp bàn tay mình chung sức xây dựng quê hương? Sự thật tôi luôn bị ám ảnh bởi nhửng chính sách “sai lầm” của chế độ hiên nay trong quá khứ, sự kỳ thị, và nếu luật pháp VN được công bằng và tôn trọng hơn, và không còn chủ trương "Tư bản độc đảng" như hiện nay, thiếu tự do ngôn luận, báo chí và bầu cử do dân giám sát, nên hệ quả là hoàn toàn vô dụng khi pháp luật không được triệt để tôn trọng, từ đó nạn tham nhũng phá hoại tài sản đất nước không biết bao nhiêu mà kể, lên thậm chí đến hàng tỷ đollars – thì tôi hoặc nhửng bạn trẻ hải ngoại phải “liều mạng” và “lý tưởng” lắm mới dám phụng sự cho chế độ như hiện nay tại VN.

Bill, Đức
Thật là phũ phàng khi những vụ scandal như Yến Vy thì báo chí trong nước loan tin tới tấp còn vụ phụ nữ VN lao động và cô dâu VN tại Đài Loan bị đe dọa, xâm phạm tình dục…thì ít báo chí trong nước kêu gào phản đối chính phủ Đài Loan và yêu cầu nhà nước VN làm sáng tỏ vấn đề.

Hình ảnh đau thương của người Lao động VN và các cô dâu Việt mà nhà nước VN không quan tâm, không xúc động là một sự chà đạp trên mồ hôi, nước mắt và nỗi uất ức nghẹo ngào của người VN.

Sau 30 năm thống nhất, hòa bình, độc lập, dân chủ, tự do và hạnh phúc nằm ở đâu mà không thấy, chỉ thấy thống trị độc đảng, mất dân chủ mất tự do và nghèo nàn lạc hâu.

Thu, Wabern, Đức
Cám ơn BBC cho chúng tôi biết tin này. Thật đáng thương cho những người nghèo khổ. Ở đây gia đình nghèo chính phủ trợ cấp nên chuyện bị ức hiếp, bóc lột không thể xảy ra.

Yêu cầu anh Nguyen That, Dresden không nên nói đến chuyện lấy chồng của các cô gái. Đây là chủ đề về người lao động ở Đài Loan, để chuyện lấy chồng ở Đài Loan,Tây, Mỹ... bàn luận vào đúng chủ đề của nó. Hình như anh xem thường các cô quá vậy. Tình yêu không có biên giới, không gặp người cùng quê hương họp với mình mà gặp người ngoại quốc thì sao? Anh ở nước ngoài nhất là châu Âu ít người VN, anh nên hiểu cho các cô.

Nguyen That, Dresden, Ðức
Chị Nhiên/ Thụy Sĩ mến, cám ơn ý kiến cá nhân của chị về chuyện nên cám ơn chính quyền CSVN đã ưu đãi cho một số thành phần nào đó sang làm việc tại Đông Đức thay vì nên lên án chế độ Hà Nội. Sự buồn cười của chị tuy nhiên có vẻ "chủ quan“ và còn mang tính "kì thị“ người Việt đông-tây hai miền nước Đức khi đọc những gì chị góp ý: chủ quan là vì mới thấy địa chỉ nơi cư trú bạn nào đó ở Dresden mà chị đã phán ngay là dân Đông Đức, thuộc loại được nhà nước ưu đãi cho đi làm việc và từ đó nên dội ơn mưa móc của chế độ!

Ngay cả khi thuộc thành phần công dân VN này đi nữa thì người ta vẫn có cái quyền phê phán chuyện tồi bại trên đất nước của giới lãnh đạo chứ phải không thưa chị? Hàng triệu người VN sống lưu vong hiện nay theo chị có lẽ cũng phải cám ơn sự đối đãi của chế độ làm mình khăn gói bỏ nước ra đi và giờ đây còn phải tuyên dương nó nữa hay sao?

Chị kì thị thành phần người Việt vượt biển đi tìm tự do (trong đó có tôi) và theo diện lao động (cũng là một cách đi tìm tự do), người may mắn có chữ nghĩa, tay nghề vững chắc và những ai phải buôn bán trái phép, bị bắt bớ trục xuất, v.v… Thưa chị, tôi đâu có viết về điều này và cũng không dám lên án ai. Tôi muốn nhắc lại tình trạng kì thị chủng tộc nơi một thiểu số người Đức theo tân phát-xít bạo động mà nạn nhân là người Việt mình (người tị nạn cũ lẫn mới, vượt biển hay lao động hợp tác cho chế độ, v.v…).

Vấn đề như đã nói, cái tồi bại cũng là cái tội của chức sắc đại diện chế độ Hà Nội không quan tâm đúng mức về nhu cầu cấp thiết của đồng bào ở nước ngoài, dù đó là Thụy Sĩ, Đức hay Đài Loan, Trung Quốc. Thành thử ra đi với những ai còn bất bình trước bất công xã hội, còn ưu tư với đất nước và con người Việt Nam, bất kể thành phần nào, người ta phải có trách nhiệm lên tiếng bênh vực lẽ phải và lên án bạo ngược phi nhân đi từ một chế độ.

Tôi cũng xin dành được cái quyền đó cho dù có làm chị buồn cười. Nếu một đất nước thanh bình, phát triển trọn vẹn, chị cũng sẽ có những ước mơ thật bình thường nhất của người con gái Việt Nam là lập gia đình với người yêu lí tưởng, cùng quê quán, hay là chị nghĩ người ta cần phải bỏ nước lặn lội tìm chồng ở tận Đài Loan, Nhật Bản, phương trời Tây-Mỹ nào đó là chuyện bình thường?

Trong một đất nước vì nghèo khổ mà những người chị, người em của tôi phải hi sinh bán thân, đánh đổi ước mơ cá nhân để có được đồng tiền nuôi gia đình thì cái lỗi không nằm nơi họ mà là chế độ, là lãnh đạo tồi để cho con dân họ phải cam sống như thế trong khi lúc nào cũng bố láo là làm dân giàu nước mạnh! Trước nghịch cảnh này, mình cần lên tiếng hơn bao giờ hết, thưa Chị, và kính chào.

Nhiên, Thụy Sĩ
Gửi anh Nguyen That, Dresden, Đức. Anh ở Dresden là ở Đông Đức mà anh lại lên án chính quyền VN tôi thật buồn cười. Anh được chính quyền ưu đãi tìm việc làm cho anh ở Đông Đức, theo tôi nghĩ anh nên cám ơn chính quyền VN mới đúng.

Chồng tôi là người Đức trước đây sống ở Koeln, thuộc Tây Đức cũ nói rằng ở Đức có luật pháp không ai dám cô lập người lao động VN đâu. Vì sau khi bức tường Berlin sụp đổ, một số người VN trốn sang Tây Đức tìm tự do, xin tị nạn. Điều này chính phủ Đức không đồng ý vì theo luật pháp của Đức chỉ công nhận người tị nạn chính trị, còn người VN ở Đông Đức sang Đức theo diện lao động nên chính phủ cho họ tập trung tại một nơi và động viên họ trở lại VN. Một số người lao động này ra ngoài buôn bán thuốc lá lậu, chia bè phái thanh toán lẫn nhau vì chia phần không đồng đều. Thấy tình trạng không tốt này nên cảnh sát Đức mới dùng biện pháp cưỡng bức họ về Đông Đức.

Tôi tin rằng ở Đức không đối xử với người lao động tàn nhẫn như ở Đài Loan. Nếu Đức đối xử như vậy thì anh không thích sinh sống ở Đức và đã trở lại VN rồi. Hơn nữa, Đức rất nhân đạo nhận những người vượt biển về chăm lo, trợ cấp đầy đủ. Tôi tìm thấy ý kiến của Tuấn Khoa, Houston, USA rất hay, tôi ủng hộ ý kiến này.

CGO, Sài Gòn, VN
Nghĩ mà tội cho ông không tên ở Hà Nội. Đây mới đúng là sinh không đúng nơi và tên cũng không có. Có mà xót xa. Đã biết ông không đủ thông tin mọi mặt nên hiểu biết còn rất nông cạn, lại thêm tâm tình thiếu nhiệt huyết, vô cảm thì thật khó mà hiểu được tâm sự của anh Huy. Chúc anh không tên tìm được một cái tên hợp thời hợp vận và mang vào lòng chút ấm của tình nghĩa đồng bào một nước rồi anh sẽ thấy được cái đau khổ của người lao động Việt xa xứ.

HUY
Vấn đề xuất khẩu lao động không có gì là đáng trách; đó chỉ là "xuất ngoại" để làm việc. Điều quan trọng là vấn đề chính phủ của người lao động xuất khẩu có lo lắng, giúp đỡ dân mình hay không? Xuất khẩu lao đông và xâm nhập bất hợp pháp là hai điều khác nhau không nên so sánh.

Không tên, Nhật Bản
Việt Nam đang hòa mình vào thị trường lao động quốc tế. Tôi sống ở Nhật, người nước ngoài, đặc biệt người Mỹ sang đây lao động cũng nhiều. Các nước nghèo thì việc xuất khẩu lao động cấp thấp là việc tất nhiên và là việc hữu ích cho cả 2 bên, đừng nói lao động cấp thấp là nhục nhã.

Khi hoạt động mới bắt đầu, việc tổ chức và quy chế pháp luật chắc chắn còn nhiều bất cập, dẫn tới nhiều trường hợp lừa đảo, vi phạm pháp luật, và hậu quả là đau đớn. Để duy trì hoạt động của thị trường lao động này, chính phủ 2 nước còn phải cố gắng nhiều để đảm bảo quyền lợi người lao động.

Những người gắn sự kiện này để phê phán thể chế nhà nước này nọ là thổi phồng và cơ hội. Nếu nhà nước ngăn chặn lao động ra nước ngoài, thì chắc họ sẽ lại bảo là không có tự do, vi phạm nhân quyền... Tôi biết rằng cho đến hiện nay, hàng ngày vẫn có nhiều người Mexico bất chấp nguy hiểm vượt biên sang Mỹ một cách phi pháp để đi tìm "tự do" kiếm tiền trong một môi trường cũng đầy hiểm họa. Biết đến bao giờ chế độ nhà nước Mexico đủ tốt để giải quyết vấn đề này?

Ngu-Yen, Maryland, USA
Anh Nguyen Van Truyen mến, Tôi hy vọng câu hỏi của anh có một nghĩa bóng. Xin trả lời câu hỏi của anh về nghĩa đen: con của tôi còn đang đi học nhưng mỗi buổi chiều sau khi tan học, chúng đều đi làm thuê. Tôi không có gì xấu hổ mà còn rất hãnh diện là chúng có được tinh thần tự lập và biết qúy trọng công sức của chính chúng và của người khác. Ở đây, mọi ngành nghề đều bình đẳng. Một người làm nghề dọn rác cũng được coi trọng như một ông bác sĩ hay dân biểu quốc hội. Nếu không làm đúng trách nhiệm của mình thì ngay cả Tổng thống cũng bị khinh khi.

Trong tinh thần này, đại đa số người Việt đã làm lại được cuộc đời từ hai bàn tay trắng. Họ từ những y công, bồi bàn, cắt cỏ, rửa xe…đã vừa học vừa làm để trở thành bác sĩ, kỹ sư, khoa học gia, thương gia…ở khắp nơi trên những miền đất lành mà họ đã định cư sau chuyến vượt biên liều chết. Theo thống kê mới nhất thì tại Mỹ đã có hơn hai trăm ngàn người Việt có cấp bằng chuyên môn từ cử nhân đến tiến sĩ.

Như Thu Phong đã có ý nói về nguyên nhân của người Việt mình phải ra đi làm thuê ở nước khác; chắc chắn là không ai lại muốn rời xa con cái, cha mẹ, người thân để ra đi. Nếu trong nước có công ăn việc làm, không bị bóc lột thì họ rất hạnh phúc với gia đình và không cần phải đi đâu cả! Ở Phi Luật Tân, Nam Dương, Ấn Độ cũng có người đi ra nước ngoài làm thuê nhưng họ rất vui lòng vì họ được trả lương hậu hĩ, nhà nước họ biết bảo vệ quyền lợi cho công dân của họ.

Còn người Việt chúng ta đang làm việc ở Đài Loan, Đại Hàn bị đánh đập và hãm hiếp nhưng không được ai bảo vệ. Đó là sự khác biệt của lao động Việt Nam ở nước ngoài so với người Phi, Ấn, hay Nam Dương. Đáng thương thay cho những người này vì họ đã trở thành nô lệ. Mong ước nước Việt Nam ta có một chính quyền biết lo cho dân.

Nguyen That, Dresden, Đức
Vấn đề không phải do đi lao công nước ngoài làm mình tủi nhục (thân phận) và mang mặc cảm (dân tộc) mà theo tôi, người ta phải cật lực trong điều kiện nào và có được bảo vệ nhân phẩm và quyền lợi (lao động) một cách tương xứng không? Hiện tượng VN xuất khẩu nhân công sang nước khác không phải mới, mà đã có từ thời XHCN Đông Âu. Thời đó, hàng trăm ngàn người trẻ VN tìm đường đi lao động vì nghĩ đó là một lối thoát, dù gì vẫn khá hơn tình trạng khốn cùng trong chế độ và hi vọng sẽ có tương lai hơn.

Và hàng triệu người VN hay cộng đồng những dân tộc khác (Phi Luật Tân, Nam Dương, Thái, Trung Quốc, …) ở nước ngoài có bao nhiêu người là chủ nhân ông nước sở tại đâu mà họ cũng không thấy có gì là tủi nhục? Trái lại họ còn hãnh diện đóng góp công sức như những con đinh ốc cho cổ máy kinh tế quốc gia họ định cư chạy việc, tạo thành quả và từ đó hưởng lợi.

Vấn đề trải rộng ra về sau khi có tình trạng ngoại kiều về nước ồ ạt, công tác môi giới dựng vợ gã chồng đổi đô la chưa đủ mà còn phải đề ra chính sách xuất khẩu các nàng dâu VN sang Tàu, sang Nhật mà trong nhiều trường hợp, sự lạm dụng đã xảy ra. Vấn đề cũng không nằm ở chỗ người VN mình bị bóc lột, ngược đãi (quyền lợi tài phiệt trên hết, khi nào cũng vậy và ngày nay còn được tư bản Đỏ chế độ o bế) mà vấn đề là „mang con bỏ chợ“ nơi các cơ quan có chức năng trong và nước của chế độ.

Ở Đức không ai quên được cái thời người lao động VN ở phía Đông bị cô lập, đốt phá bởi làn sóng cực hữu bài ngoại trong lúc sứ quán, sứ vùng, ban này ban nọ về quản lý người VN tại Đức thì câm như hến, chỉ lo bắt nạt và trấn lột đồng bào mình -thua xa các viên chức lãnh sự quán nước Thổ Nhĩ Kỳ mạnh dạn ra trước báo chí cảnh cáo chính quyền Đức về tình trạng kì thị công dân nước họ!

Kim Dung
Chào các anh chị, trong tình liên đới tình người, tôi thật sự cám ơn các anh chị BBC và đặc biệt là chị Hồng Nga đã đi sâu vào vấn nạn các lao động Việt nam ở Đài Bắc. Các câu chuyện thương tâm của những phụ nữ nghèo không chỉ ở Đài Bắc hoặc Campuchia vv… nhưng ngay tại Việt nam cũng có hơn 1001 trường hợp đáng thương vẫn tồn tại cùng với xã hội. Nỗi buồn này tôi đã và đang luôn năng ưu tư, lại càng sót xa hơn khi thấy dân nghèo của mình bị cưỡng bách nơi xứ ngườI nhưng lạI không muốn về trở về quê hương cũng chỉ vì muốn thoát nghèo.

Báo trong nước đã có lần đề cập đến vấn nạn này, dư luận trong ngoài nước cũng đã bất bình không kém nhưng văn phòng đại diện cho chính quyền Việt nam lại không tiếp Hồng Nga, phóng viên của BBC. Lạ thật, họ đại diện Việt nam để làm gì? để bảo vệ quyền lợi cho công dân mình hay cũng bóc lột sức lao động của dân nghèo qua những lợi nhuận bất nhân của môi giới? Họ sợ sự thật bị phơi bày chăng, hay phải vất vã khi nhúng tay vào làm cho đồng bào mình có một cuộc sống cảI thiện hơn?

Những đau khổ của các phụ nữ Việt nam ở Đài Bắc, lỗi ở ai? Các cô dâu, phụ nữ giúp việc nhà có lỗi? vì không biết ngôn ngữ, không hiểu được tâm tính của người Đài Bắc, họ không biết phải ứng nhân xử thế đa dạng của cuộc sống. Nhưng lỗi không phải tự nơi họ mà do gia đình và xã hội không chuẩn bị cho họ. Lỗi lớn nhất là cái nghèo của đất nước, nghèo của xã hội , nghèo tình người đã đẩy bà con chạy trón cái nghèo ,không ngờ lại gặp cái khổ mới của sự xúc phạm chà đạp nhân phẩm do những người có quyền, có tiền.

Nhưng thôi, cuộc sống chúng ta không quan trọng quá khứ, ai lỗi, lỗi ai. Hãy hướng tương lai, làm cách nào để bênh vực những lao động nghèo, đa số là phụ nữ. Người nghèo, đi đâu, làm gì cũng là người bị thiệt thòi, bị chèn ép mọi mặt dù ở trong hay ngoài nước. Tôi ước mong sao luật pháp Việt nam được cải thiện tốt,mở rộng cho mọi thành phần tham gia để dẹp nạn tham nhũng và tạo điều kiện cho các công ty nước ngoài đầu tư nhiều vào việc Việt nam, tạo công ăn việc làm cho đa số dân nghèo. Nhờ đó, người nghèo không còn bỏ quê hương để cầu thực và bị cưỡng hiếp, khổ nhục nơi quê người. Đồng thời có nhiều lương tâm chân chính sẳn sàng giúp đỡ các lao động nghèo nói lên tiếng nói của họ, biết tiếp cận với luật pháp và biết tự bảo vệ chính mình.

Đất nước Việt nam không thể phát triển tốt nếu không thu hẹp con số ngườI nghèo và nâng cao tri thức của người dân. Các anh chị BBC à, cuộc sống cứ thuận buồm xuôi gió thì giống như nồi canh thiếu gia vị, phải không? Những khó khăn sẽ giúp chứng minh bản lĩnh của ta… Tôi chúc chị Hồng Nga nói lên thật nhiều tiếng nói của những chị em không bao giờ được nói để đánh động lương tâm bị ngủ quên của những người có trách nhiệm.

Chuyện bia tưởng niệm các thuyền nhân ở Biđong và Galang, tôi lấy làm tiếc và thật sự chia buồn với những người quá cố, còn sự thật phủ phàng như thế nào thì các anh chị đã nói nhiều rồi.

Thu Phong, Silver Spring, USA
Chỉ có những người bị đầu độc, trở nên vô cảm mới không xúc động khi nghe những tiếng nấc nghẹn ngào của một cô gái VN đang đem thân làm nô lệ ở xứ lạ quê người. Vì sao cô phải ra đi? Đất nước ta, từ ngày lập quốc, đã trải qua biết bao nhiêu binh biến, bị thực dân và đế quốc xâm lăng; nhưng, chưa có lần nào như bây giờ, quá nhiều người phải ra đi làm nô lệ cho nước ngoài. Những lý luận tắt trách và thiển cận cho rằng việc họ ra đi là tự nguyện. Xin hãy nhìn xa hơn những nguyên nhân gây ra việc họ phải ra đi.

Có phải XHCN VN đã có bước nhảy vọt “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” cho một giai cấp nắm quyền lực đã làm cho những người trẻ tuổi không còn tìm đâu được chén cơm, manh áo nên họ phải ra đi và chấp nhận những bất trắc xảy ra cho họ. Đồng tiền họ gởi về có giá trị như thế nào khi nạn lạm phát tăng theo cấp số nhân và cuối cùng ngoại tệ này chạy vào đâu? Những lý luận khiếm khuyết về kinh tế học chỉ thấy được ngoại tệ mà những người Việt tha hương gởi về chỉ để giúp đỡ gia đình họ chứ không có một gia cấp hay nhà nước nào đụng đến. Sau ba mươi năm hòa bình sao mắt mẹ VN vẫn còn đẫm lệ!

Nguyen Van Truyen, San Francisco, Hoa Kỳ
Tôi đã nhiều lần sang công tác bên Đài Loan và thấy rất đau lòng khi thấy người Việt Nam mình đi làm thuê làm mướn, ở đầy tớ cho người ta. Nếu trong một gia đình mà cha mẹ để cho con cái mình đi làm thuê ở mướn cho người khác, thì mình có cảm thấy xấu hổ không ?

PMC, Hà Nội
Các bạn biết lao động xuất khẩu là ai không, đó là những bà con nông dân chân lấm tay bùn ở nông thôn, nhiều người phải xa chồng, xa vợ, xa con để ra đi vài năm kiếm chút tiền nhỏ về cải thiện cuộc sống cơ cực của gia đình, hỡi ôi! Lên thành phố thì gặp bọn cò lao động bất lương "đem con bỏ chợ", "sống chết mặc bay tiền này ông bỏ túi", bỏ qua danh dự quốc gia để cướp được nhiều tiền của nông dân. Sang bên xứ người do trình độ, ngoại ngữ hạn chế, lại còn tác phong làm việc XHCN nên bà con ta lại tiếp tục là nạn nhân của những kẻ môi giới nước ngoài vô đạo đức.

Tuấn Khoa, Houston, USA
Các bạn trong nước vẫn thường chê chúng tôi, những người bỏ tổ quốc trốn chạy vì quyền lợi cá nhân năm xưa, chỉ nuôi dưỡng hận thù mà không làm gì thiết thực để giúp đất nước. Đây là cơ hội tốt để tỏ lòng yêu thương đùm bọc lẫn nhau, tôi thiết tha kêu gọi các bạn hãy xin nhà nước cho thành lập hội giúp đỡ các cô gái VN bị hành hung ở Đài Loan, chúng tôi ở hải ngoại không những sẽ cám ơn vô cùng mà còn hỗ trợ hết mình.

Tien Liet
Gởi anh Không tên (Hà Nội), đừng chụp mũ người ta nữa, bây giờ là thời buổi thông tin hiện đại rồi, ở các nước tự do, tự do ngôn luận là ưu tiên hàng đầu đấy, nếu bạn đề nghị copy & paste thì chắc bạn đã làm qua rồi hả? Người VN ta cò câu "Suy bụng ta, ra bụng người" đấy. Bạn Huy chỉ thổ lộ tấm lòng thương xót của anh ta thôi mà bạn cũng chụp mũ người ta. Anh ta chỉ nói có vài câu thôi mà cần gì phải Copy & paste?

Taidman893, Việt Nam
Quái, nhiều bác trong diễn dàn này bị ảnh hưởng quá nặng của vấn đề chế độ nên thành thử nói gì cũng là "VN đang theo CS nên là gốc của mọi cái xấu xa..." híc, buồn thay cho một cách nhìn. Nước nào chẳng có người giàu, nghèo. Nếu nghèo thì họ phải đi kiếm sống dù trong hay ngoài nước, nếu cấm họ ra ngoài nước làm ăn thì còn gì tự do, còn việc bảo vệ lợi ích của họ thì tất nhiên là phải lo rồi, họ là người VN cơ mà.

Đỗ, Chicago, Hoa Kỳ
Ở bất cứ thời đại nào, người phụ nữ cũng dễ bị tổn thương nhất; mà bổn phận và trách nhiệm của chúng ta những người đàn ông là phải đấu tranh và bảo vệ cho họ. Nhìn lại lịch sử Việt Nam cận đại, người phụ nữ Việt Nam đã bị tổn thương quá nhiều. Trong bao nhiêu năm, đã có bao nhiêu người phụ nữ Việt Nam đã bị lăng nhục khi quân đội Pháp có mặt tại Việt Nam? Trong bao nhiêu năm, đã có bao nhiêu người phụ nữ Việt Nam đã bị hoen ố nhân phẩm khi quân đội Mỹ có mặt tại Việt Nam? Đã đành trong chiến tranh cả số phận của dân tộc điêu linh, chúng ta đành phải chịu đựng.

Nhưng nay chiến tranh đã kết thúc 30 năm rồi, mà thân phận người phụ nữ Việt Nam vẫn còn nhiều đau xót quá. Tại sao họ phải ra đi, dù biết rằng "thân gái dặm trường", bao nhiêu nguy hiểm có thể xảy đến cho bản thân mình? Chỉ trong bước đường cùng người ta mới phải ra đi. Và đâu là bước đường cùng, nếu không phải từ sự bất bình đẳng quá lớn trong xã hội Việt Nam hiện nay. Kẻ có quá nhiều đặc quyền, đặc lợi; và người không có phương tiện để mưu cầu hạnh phúc cho mình. "Danh bất chính thì ngôn bất thuận, ngôn bất thuận thì sự không thành, sự không thành thì lễ nhạc không thịnh, lễ nhạc không thịnh thì luật pháp bị suy đồi, luật pháp bị suy đồi thì xã hội bị suy vong, mà khi xã hội suy vong thì dân chúng bị khổ sở."

Mong rằng cô Hồng Nga và các chị trong Ban Việt ngữ đài BBC, ngoài sự đồng cảm cuả người phụ nữ Việt Nam còn vì "tình ruột thịt, nghiã đồng bào" cố gắng giúp đỡ những người bạn không may mắn đang lâm vào cảnh đoạn trường này; bằng cách nói lên sự thật đau khổ cuả họ một cách rộng rãi bằng phương tiện truyền thông thế giới để mọi người cùng lưu tâm tìm phương cách giúp đỡ. Giọt nước mắt thụ động không đủ, chúng ta cần phải hành động cụ thể để rồi từ tận đáy lòng, lời hát ca ngợi tình người Việt Nam được vang lên: Người đã cứu người.

Trần Thắng, TP. HCM
Cái ông Không tên Hanội nói vui quá, ông Huy lách cách post bài hoài hả? Nhưng như vậy mới là BBC chứ, dân chủ, ai muốn nói gì thì cứ nói, tui nghe cả 2 phía, hì hì.

Tạ Hùng, tp Vinh, Việt Nam
Khổ lắm! Nhiều người khổ lắm! Báo chí dù đã đưa tin, đã mạnh mẽ lên tiếng nhưng có lẽ cũng chỉ bộc lộ được một phần của tảng băng chìm-theo quy luật ẩn tàng. Cái ác,cái tàn bạo bằng nhiều hình thức có ở khắp nơi, mà người dân nước nghèo,dân trí thấp...vv như nước ta càng phải chịu nhiều hơn. Cần tiền cưú nhà thì họ phải ra đi-ra đi thì phải chịu nhục nếu gặp chỗ không tử tế, vô luân. Cầu trời là những chỗ như vậy chỉ là số ít ? Ôi,chỉ còn biết chia sẻ với những nạn nhân,những người khốn khổ-miserable-bằng tiếng thở dài não ruột-vì ở xa không có cách gì giúp được họ!

An, Brisbane, Australia
Tôi vô cùng xót thương những người lao động Việt Nam đã gặp những hòan cảnh không may mắn tại Đài Loan. Tôi rất phẫn uất vì những người chủ xấu Đài Loan đã lợi dụng, khai thác và đối xử vô nhân đạo đối với những người vì nghèo đói mà phải đến phục dịch cho họ. Tôi cũng rất thất vọng vì cung cách làm việc quan liêu của viên chức đại diện Việt Nam tại Đài Loan. Họ chỉ giỏi cãi lý nhưng bắt tay làm việc thì rất dở. Họ đã thật sự xa lánh nhân dân và thiếu tình người!

Tôi rất cảm phục những họat động nhân đạo của cha Hùng và những đòan thể thiện nguyện, những nhà hảo tâm tại Đài Loan. Tôi nghĩ rằng một khi những nhà báo trong nước và ngòai nước đồng lòng để tâm giúp đỡ những người lao động trẻ Việt Nam này bằng cách nói lên sự bất công và bất nhân mà họ phải chịu cho thế giới biết thì sớm muộn gì công bằng và nhân phẩm sẽ phải trả lại cho họ. Tôi cầu chúc quí vị làm báo sức khỏe, thành công trong việc làm cao cả này.

Không tên, Hà Nội, Việt Nam
Tôi nghĩ ông Huy không cần phải gõ lách cách post bài mỗi khi vào BBC làm gì cho mệt, ông chỉ cần soạn sẵn vài dòng đại loại như "tôi ghét cộng sản vì tôi phải sống lưu vong", sau đó ông chỉ việc copy/ paste là xong thôi ông Huy a, tôi thấy ông post nhiều bài, bài nào cũng chỉ có từng ấy nội dung thôi :))), nghi ma thuong ong qua!, tự nhiên tôi cũng khóc nhưng không thành tiếng; thưong những con người sinh ra không đúng thời, không đúng nơi.

Phạm Kevin Duy, USA
Tại sao cộng đồng ở nước ngoài không hô hào lên và gom góp để giúp những con em đang lao động ở nước ngoài?

Huy
Nghe tiếng khóc trong cuộc phỏng vấn, tự nhiên tôi cũng khóc nhưng không thành tiếng; thưong những con người sinh ra không đúng thời, không đúng nơi.

Một thính giả
Tiếng khóc của cô gái Việt Nam làm xao động lòng của những người đồng hương nhưng chắc chắn không có tác dụng gì với các quan chức cộng sản Việt Nam.

 
 
Tên
Họ*
Thành phố
Nước
Điện thư
Điện thoại*
* không bắt buộc
Ý kiến
 
  
Đài BBC có thể biên tập lại ý kiến của quí vị và không bảo đảm tất cả thư đều được đăng.
 
CÁC BÀI LIÊN QUAN
 
 
TIN MỚI NHẤT
 
 
Gửi trang này cho bè bạn Bản để in ra
 
   
 
BBC Copyright Logo ^^ Trở lại đầu
 
  Trang chủ| Thế giới | Việt Nam | Diễn đàn | Bóng đá |Văn hóa | Trang ảnh |
Chuyên đề| Learning English
 
  BBC News >> | BBC Sport >> | BBC Weather >> | BBC World Service >> | BBC Languages >>
 
  Ban Việt ngữ | Liên lạc | Giúp đỡ | Nguyên tắc thông tin cá nhân