Skip to main contentAccess keys helpA-Z index
BBCVietnamese.com
chinese
russian
french
Other Languages
 
29 Tháng 4 2005 - Cập nhật 14h09 GMT
 
Gửi trang này cho bè bạn Bản để in ra
Sinh viên Việt tại ĐH Berkeley nghĩ gì về Việt Nam
 

 
 
Ðại Học Berkeley, California. (ảnh Bùi Văn Phú)
Khuôn viên Ðại Học Berkeley vào giờ trưa của một ngày trung tuần tháng Tư thật nhộn nhịp.

Trên bậc thềm trước Sproul Hall - nôi sinh của phong trào tự do phát biểu trong môi trường đại học và của làn sóng chống chiến tranh Việt Nam thời thập kỷ 1960 - đang có vài trăm sinh viên tụ họp để mừng ngày sinh nhật thứ 137 của đại học danh tiếng này.

Ðội kèn đồng với hơn 40 nhạc công đang trổi lên những nhịp khúc quen thuộc, thường được phô diễn trong những trận đấu bóng bầu dục.

Dọc bên lối đi gạch đỏ dẫn đến Sather Gate, hai hàng cây bắt đầu xanh lá, tỏa bóng mát trên những chiếc bàn của nhiều hội đoàn, từ hội sinh viên ngành thương mại, ngành kỹ sư, sinh viên đảng cộng hòa, đảng dân chủ đến những hội sinh viên sắc tộc Hồng Kông, Ðài Loan, Islam, Armenia, Philippines, Triều Tiên và Việt Nam.

Ghé vào bàn của VSA (Vietnamese Student Association), tức hội sinh viên Việt Nam, gặp mấy bạn trẻ, xin phỏng vấn đôi điều và được các bạn chấp thuận.

Khi hỏi tại sao tham gia VSA, Ðỗ Trân Louis phát biểu: "Vì lớn lên ở một bang khác, không được gần gũi với người Việt Nam, nên về đây em muốn sinh hoạt với các bạn Việt hơn".

Louis là sinh viên năm thứ hai ngành tế bào sinh học và cũng là trưởng ban thể thao của hội. Còn Ðoàn Thiện Nhân, học năm thứ ba ngành cơ khí, trưởng ban thông tin, tham gia hội: "Vì muốn giúp cho cộng đồng người Việt".

(Ảnh Bùi Văn Phú)
Ðỗ Trân Louis, bên trái, và Ðoàn Thiện Nhân tại bàn hội sinh viên ở Sproul Plaza, U.C. Berkeley.

Qua Mỹ năm 1994, Nhân đã sinh hoạt cộng đồng từ ngày còn ở cấp ba với việc dạy sử dụng máy vi tính cho người cao tuổi và làm thày tại trung tâm Văn Lang ở San Jose, một trường Việt ngữ lớn nhất miền bắc California với gần một nghìn học sinh mỗi cuối tuần.

Trong khi khả năng Việt ngữ của Nhân còn đủ để nói và đọc được thì Louis, sinh ở Mỹ, chỉ biết nói chút xíu tiếng Việt mà thôi. Tuy nhiên Nhân và Louis đều trả lời những câu hỏi bằng Anh ngữ vì đó là ngôn ngữ mà hai bạn có thể diễn tả một cách lưu loát nhất.

Hỏi về ý nghĩa của ngày 30-4 sắp đến, Nhân trả lời: "Em không biết ý nghĩa của ngày đó. Thực sự đó là chuyện của ba mẹ".

Nhân cũng không biết nhiều về Việt Nam ngày nay và chỉ quan tâm đến cộng đồng ở đây.

Louis cũng có cùng một suy nghĩ: "Ba của em đến Mỹ năm 1975, ngày đó có những ảnh hưởng lớn đối với ba mẹ em nhiều hơn là em."

Vào một buổi chiều khác, câu hỏi về ngày 30-4 được đặt ra cho Nguyễn Vũ Ngọc Khuyên, cô trả lời: "Nó có nhiều ý nghĩa và ở nhiều tần số khác nhau. Như một sử gia thì nó có ảnh hưởng lớn đối với rất nhiều người. Với người Việt Nam thì đó là một vết thẹo rất sâu".

Khuyên sinh ra sau chiến tranh, đến Mỹ năm 1994, học cấp ba, tốt nghiệp Ðại Học U.C. San Diego ngành chính trị học và đang học tiến sĩ về sắc tộc ở Berkeley.

Khuyên nói thêm: "Tuy không có những quan hệ, cảm giác về chiến tranh nhưng mình có thể học hỏi những kiến thức và khi nhận xét về cuộc chiến mình vẫn có khả năng bước lùi lại, không dùng cảm tính mà dùng lí tính để phán đoán".

Nguyễn Vũ Ngọc Khuyên ngoài việc nghiên cứu còn dạy Việt ngữ cho các em sinh ra và lớn lên ở Hoa Kỳ (ảnh Bùi Văn Phú)
Nguyễn Vũ Ngọc Khuyên ngoài việc nghiên cứu còn dạy Việt ngữ cho các em sinh ra và lớn lên ở Hoa Kỳ

Cô kết luận: "30-4 không phải là ngày giải phóng, mất nước hay ngày quốc hận mà là ngày chấm dứt chiến tranh vì đã đánh nhau quá nhiều rồi trên đất nước Việt Nam".

30 năm trước chiến tranh Việt Nam chấm dứt. Thế hệ người Việt sinh ra hay lớn lên ở Mỹ giờ đây biết gì về cuộc chiến đó?

Theo Phùng Kim Anh, 22 tuổi, qua Mỹ năm 1994, hiện học năm thứ tư ngành Ðông Nam Á Học, chú trọng đến Việt Nam, thì sự phân chia nam bắc trong cuộc chiến vừa qua không là điều lạ vì lịch sử Việt Nam đã có nhiều lúc phân chia, như thời Trịnh Nguyễn kéo dài 200 năm. Kim Anh đang học những lớp về lịch sử và văn học Việt Nam.

Chương trình Việt Nam Học tại Ðại Học Berkeley đang phát triển nhanh. Hiện có 120 sinh viên học các lớp Việt ngữ với giáo sư Trần Hoài Bắc mỗi học kỳ. Lớp sử Việt Nam của giáo sư Peter Zinoman có hơn 50.

Trong lớp học về văn chương chiến tranh với giáo sư Nguyễn Nguyệt Cầm, Kim Anh đã được đọc nhiều tác phẩm của cả hai miền như Nỗi Buồn Chiến Tranh của Bảo Ninh, Ngôi Sao Sáng của Lê Minh Khuê, Tình Ca Trong Lửa Ðỏ của Nhã Ca, Những Thiên Ðường Mù của Dương Thu Hương, Phấn Ðấu của Dương Nghiễm Mậu, Giả Mù Sa Mưa và Ðường Mòn của Nguyễn Xuân Hoàng.

Qua đó cô hiểu được chiến tranh không chỉ liên quan đến những con người vì bổn phận mà phải làm theo lệnh cấp chỉ huy rất giáo điều, mà trong đó, hiện lên qua văn chương nỗi lo sợ của người lính hai miền khi phải giết người hay bị giết chết ngoài chiến trường. Kim Anh nói: "Tôi cảm thấy xót thương cho những người lính đã ở trong hoàn cảnh đó. Nhưng nếu tôi như họ chắc tôi cũng phải làm thế thôi. Chiến tranh thật là tàn ác".

Kim Anh và Ngọc Khuyên theo dõi thông tin về Việt Nam hàng ngày. Kim Anh thường vào mạng VnExpress và xem chương trình ti-vi của người Việt hải ngoại mỗi chiều. Ngọc Khuyên giao lưu với nhiều bạn trong nước, nhiều sinh viên ở lứa tuổi dưới ba mươi, bàn luận nhiều về văn học, chính trị, nữ quyền. Cô và các bạn rất chú ý đến đại hội nhà văn đang diễn ra ở Việt Nam.

Trong khi đó chuyện Việt Nam không có trong suy nghĩ thường ngày của Louis và chỉ nghe các bạn nói về ngày 30-4 lúc gần đây. Nhân thì thi thoảng có bàn chuyện Việt Nam với cha mẹ mỗi khi về thăm gia đình.

Ngồi tại bàn của hội sinh viên Việt Nam, buổi trưa hôm đó Louis và Nhân đang quảng bá cho chương trình văn nghệ chủ đề "Tình Bao La" mà theo Nhân là cách để duy trì nét văn hóa dân tộc trong số một nghìn sinh viên gốc Việt đang theo học ở Berkeley.

Văn nghệ "Tình Bao La" đã diễn ra lúc 5 giờ chiều Chủ Nhật 24 tháng 4 tại Zellerbach Hall với 1.200 khán giả và đây là lần thứ 26 sinh viên làm văn nghệ kể từ ngày hội thành lập vào năm 1979 với số sinh viên Việt Nam tiên khởi khoảng 50.

Văn nghệ “Tình Bao La” của sinh viên Berkeley (ảnh Bùi Văn Phú)
Văn nghệ “Tình Bao La” của sinh viên Berkeley

Nội dung chương trình dài 3 giờ đan xen với những vũ điệu cổ truyền, hip-hop, những tà áo dài thời trang, tiếng đàn tranh, đàn bầu; những chuyện vượt biển, cải tạo ở quê nhà đến đời sống tất bật khi đặt chân đến Hoa Kỳ, ở đó con cái Mỹ hóa, thành công nhưng dần mất đi những nét truyền thống.

Khai mạc chương trình có phần chào cờ Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa. Hỏi Kim Anh, một người nhiều năm qua có đóng góp cho văn nghệ, về ý nghĩa của việc này và được cô giải thích: "Sinh viên có thảo luận và quyết định chào cờ trong những chương trình văn nghệ là vì tính văn hoá, chứ không phải chính trị".

Cô nói các bạn biết sẽ có rất nhiều phụ huynh đến xem văn nghệ, vì thế chào cờ là để xác định cha mẹ các em đã đến từ miền đất đó, từ nguồn văn hoá mà sinh viên đang muốn bảo tồn và phát huy. Làm vậy là để tỏ lòng tôn trọng và biết ơn cha mẹ như trong văn hoá Việt đã dạy.

Còn nhìn về nước Việt, các bạn sinh viên nghĩ gì và muốn làm gì? Louis đã về Việt Nam vài lần. Mùa hè năm ngoái Louis đã cùng gia đình đi phát thực phẩm cho người nghèo ở miền quê. Nhân từ ngày qua Mỹ chưa trở về nhưng mong muốn có cơ hội dạy tiếng Anh cho người Việt ở quê nhà. Kim Anh và Ngọc Khuyên cũng đã về thăm quê hương cũ đôi ba lần.

Nhưng về giúp Việt Nam không phải là việc dễ tìm.

Lê Thạch, cựu phó chủ tịch hội sinh viên, mới tốt nghiệp cử nhân sinh học, muốn về giúp nhưng không tìm được cơ hội: "Tôi tìm, nhưng không thấy có nhiều dự án cho người trẻ về giúp. Chỉ nghe quanh vùng này có hội ACWP (Aid to Children without Parents) giúp trẻ mồ côi, nhưng không đưa người về Việt Nam".

Tiffany Trần, hội trưởng đương thời, phát biểu trong phần khai mạc văn nghệ "Tình Bao La" cho biết sinh viên Berkeley đã nhiều lần gây quỹ đóng góp, trong đó có một phần tiền lời của đêm văn nghệ tối nay cho những công tác giáo dục và y tế mà ACWP đang thực hiện ở Việt Nam.

Theo Kim Anh, nếu các bạn trẻ muốn thực hiện hoài bão thì có thể làm việc với những NGO vì cô có biết mấy bạn đã làm việc 7, 8 năm ở Việt Nam.

Theo nhận xét của Kim Anh, sinh viên một hai năm đầu thường lý tưởng và bàn luận nhiều, đến những năm cuối bận thi LSAT vào trường luật, MCAT vào trường y khoa hay GRE để học lên cao hơn, rồi thì ra trường muốn có việc tốt, lương cao. Khi đó những mộng ước giúp Việt Nam không còn nữa.

Còn Ngọc Khuyên có nhận xét là nếu lớp tuổi 50, 60 nhất định không về hợp tác vì những kinh nghiệm quá khứ của họ, còn nhiều bạn trẻ ngày nay thấy đất nước bây giờ hoà bình nên cũng muốn góp một bàn tay.

Trí thức có thể đóng góp được gì cho Việt Nam?

Ngọc Khuyên trả lời: "Ðiều này phải hỏi nhà nước là trong nước có cơ hội cho họ đóng góp hay không? Mình về thì nhà nước đối xử với mình như thế nào. Vừa đến phi trường thôi mà thấy rõ ràng cách đối xử thật là quá quắt. Họ nhìn mình hằn học và tiền bạc, tiền bạc." Ðó là kinh nghiệm bản thân của Khuyên hai năm về trước.

Kim Anh cũng chia xẻ sự hiểu biết của mình về nạn tham nhũng: "Nó không phải chỉ ở cấp cao mà đã xuống đến địa phương." Ðể Việt Nam bắt kịp đà phát triển với những nước trong vùng, Kim Anh nói: "Phải làm giảm nạn tham nhũng bằng cách tạo dựng một xã hội tôn trọng luật pháp, khi đó người dân mới có niềm tin vào nhà nước và góp phần xây dựng quốc gia".

Nếu người Việt hải ngoại đóng góp được gì cho Việt Nam thì quan trọng nhất là giáo dục, vì đó là chìa khóa cho kinh tế phát triển. Kim Anh có nhận định như thế.

...............................................................................

Chim Cu
Vậy theo ý anh Ly, Đồng Nai thì nhà nước VN đã đãi ngộ dân chúng một cách đàng hoàng tử tế, là một nhà nước tốt, vì dân mà làm việc, phải không? VN đứng đầu trong những nước tham nhũng khi những người "nô bộc" của dân lại hà hiếp "chủ" của họ. Dân thì vẫn nghèo, cán bộ thì lại giàu lên một cách vô tổ chức. Bao nhiêu phụ nữ đi xuất cảng lao động hay những cô dâu VN ở Đài Loan bị hãm hiếp, đày đọa. Trong khi đó, các chú rể Đài Loan hay những tên bại loại này lại được nhà nước bảo vệ, che chở. Hóa ra CSVN lại không yêu dân mình bằng dân ngoại quốc.

Đây chỉ là sơ sơ 2 điểm mà thôi vì tệ nạn CS thì còn nhiều lắm. Thiết nghĩ anh Ly lại đại diện hay mang tiếng nói cho ai, vì ai?

Ly, Đồng Nai
Đọc ý kiến của bạn Dân đen tôi không thể tiêu hoá nỗi, chả có chút liều lượng tư duy nào! chỉ toàn nói xách mé, cay cú. Xin trao đổi với bạn như thế này: cuộc sống giống như một giải bóng đá,ở đó ngay cả đội bóng giỏi nhất cũng có thể thua 1/3 số trận nó tham dự và ngay cả đội bóng tệ hại nhất cũng có những giờ phút huy hoàng.

Một tay cầu thủ giỏi cứ bi bô mà chẳng hợp tác đóng góp gì cho đội bóng thì sẽ bị cho chầu rìa,anh giỏi thì anh tự hưởng lấy chứ đội bóng chả cần. Mục tiêu của đội bóng là có nhiều trận thắng hơn thất bại.

Hãy nhớ rằng cái mà cuộc sống đòi hỏi không phải là "hãy hoàn hảo", không phải là "đừng mắc sai lầm" mà là "hãy toàn vẹn". Chúng ta sẽ trở nên toàn vẹn hơn khi mất đi hay bỏ lỡ một cái gì đó. Trên một phương diện nào đó, một người có tất cả mọi thứ là một người đáng thương. Anh ta không có khát khao, không có niềm hy vọng.

Giá trị đích thực của một chế độ, của một Nhà nước là ở chỗ họ lo cho dân họ như thế nào, chứ không hẳn ở quá khứ họ xấu hay tốt.

Dân đen
Tôi thật sự không đủ trình độ để hiểu được "Vài điều suy nghĩ giản dị" của một người YÊU NƯỚC THƯƠNG NÒI khi chứng kiến quốc nạn "độc tài ,đảng trị" mà lại khuyến cáo "các thứ đại loại như thế, tôi nghĩ các bạn ở Hải ngoại kêu gào như vậy vô ích thôi, chính phủ Việt cộng không sụp đổ được đâu". Tôi đồng ý người hải ngoại kêu gào vô ích thôi, nhưng không lẽ dân trong nước kêu gào cũng vô ích, thử hỏi không kêu thì chế độ CS có"lai căng đi" có "thích nghi với tình hình mới" hay không?

Tôi cũng tự hỏi "chẳng nhẽ mình là người con của ĐẤT MẸ VIỆT NAM, khi ĐẤT MẸ có những cái khó, cái tật như thế, mình có thể bỏ được đi sao?" Là một người có trách nhiệm không thể phủi tay, xuề xòa nói : gia đình nào mà không có lục đục, tuổi trẻ nào mà không lưu manh, lêu lồng, đất nước nào mà không có quan lại tham ô, độc đoán.

Yêu nước thương nòi, Hà Nội
Đọc bài tranh luận của các thính giả BBC tôi thấy khá thú vị, vì đây là vấn đề nổi cộm về khác biệt trong suy nghĩ giữa người Việt Nam trong nước và bà con Việt kiều ở Hải ngoại trong thời gian gần đây.

Nhìn chung, là người đang sống ở Việt Nam, tôi cũng có cùng quan điểm với bạn Anh Quân. Về tạo cơ hội làm ăn ở Việt Nam, chính phủ Việt Nam đã cởi mở rất nhiều so với trước đây, cộng thêm nữa nhân công Việt Nam rẻ (có lẽ chỉ thua giá nhân công rẻ của Trung Quốc), con người Việt Nam cần cù, chịu khó (nếu chủ biết cách phát khơi dậy tiềm năng này), tài nguyên dồi dào, phong phú (như rừng nguyên sinh chưa khai thác vậy). Tuy vậy, bộ máy chính quyền tham nhũng, cái này chẳng có gì mới đối với người Việt Nam cả, ngay dưới thời chính phủ Việt Nam cộng hoà nắm quyền, tham nhũng còn nhiều gấp bội, Mỹ đã phải chi bao nhiêu tiền của nhưng có đem lại kết quả gì đáng kể đâu, nếu chưa nói là nhận được thất bại đau đớn.

Nói như thế không có nghĩa là không thể không đầu tư được ở Việt Nam. Nếu bạn thực sự có TÂM va TÀI thì những khó khăn như thế sẽ vượt qua được cả. Hơn nữa, người Việt có câu "Con không chê cha mẹ khó ...", chẳng nhẽ mình là người của con của ĐẤT MẸ VIỆT NAM, khi ĐẤT MẸ có những cái khó, cái tật như thế, mình có thể bỏ được đi sao?

Về vấn đề chính trị trong nước như "quyền tự do ngôn luận của người dân và phải từ bỏ độc tài, đảng trị" hay các thứ đại loại như thế, tôi nghĩ các bạn ở Hải ngoại kêu gào như vậy vô ích thôi, chính phủ Việt cộng không sụp đổ được đâu. Nếu tôi tiên đoán không nhầm, chế độ CS ở Việt Nam bây giờ đang được lai căng đi, như vậy nó đang thích nghi với tình hình mới khi mà Anh Cả Đỏ - Liên Xô - đã tan vỡ, chính phủ này còn tồn tại dài dài.

Thôi, bỏ vấn đề chính trị sang một bên, bây giờ, thiết nghĩ, cách làm thay đổi chính trị Việt Nam nhanh nhất bắng con đường kinh tế, vì kinh tế quyết định chính trị mà, các bạn ở Hải ngoại, bạn nào có TÂM và TÀI biết lo cho dân cho nước thì chần chừ gì nữa, khi muốn thay đổi một cái gì thì phải bắt tay vào làm, làm và làm ... thay vì ngồi kêu ca khó khăn, gian khổ, trở ngại. Vài điều suy nghĩ giản dị, mong các bạn đóng góp ý kiến.

Tom Hà, Dallas
Câu hỏi của Anh Quân ở Hàn Quốc là câu hỏi của rất nhiều sinh viên đang ở Việt Nam. Không những ở Mỹ mà tại các quốc gia tôn trọng dân chủ, nhân quyền và không độc tài đảng trị, cơ hội tốt có ý nghĩa rất giản dị: đừng cướp mất quyền tụ do ngôn luận của người dân và phải từ bỏ độc tài, đảng trị.

Vâng, tại các quốc gia này (nhất là tại Mỹ) chính phủ của họ đã tạo điều kiện tốt về mọi mặt (khác với đảng và nhà nước dành quyền quản trị và lãnh đạo về mọi mặt) để người dân thực hành những sáng kiến, công trình cá nhân làm lơi cho mình và như vậy gián tiếp làm lợi cho tổ quốc.

Việt Nam có thể có 1 hay 2 Bill Gates, nhưng tiếc thay chủ nghĩa Cộng Sản không phải là môi trường cho những nhân tài nầy phát triển. Chủ nghĩa CS chỉ có thể chấp nhận những gì có mùi cộng sản. Nói theo lối bình dân dể hiểu, chất xám của con dân Việt (trong và ngoài nước) như xăng (automobile gas) không thể đổ vào chiếc xe hơi Việt Nam được vì người chủ xe chỉ thích dùng dầu cặn (diesel) và vì vậy đã thay máy xe bằng máy dầu cặn.

CGO
Bạn Anh Quân nói chuyện sao mà kỳ quá. Cái gì mà "Họ mua dầu thô của mình về chưng cất đước xăng được dầu, họ mua cà phê hạt về chế biết thành Netcafe, họ mua tôm hùm của nước ta về chế biến đặc sản. Họ kiếm lời được rất nhiều mà tài nguyên nước ta thì càng cạn kiệt đi." Bộ những cái này là những gì anh học được ở trong trường ở Hàn Quốc hay sao?

Thật là trớ trêu khi người "đày tớ" đem tài nguyên của "chủ" bán cho người ta rồi quay lại phỉ báng một cách vô trách nhiệm về người khác là "đang kiếm lời" tài nguyên đất nước. Thật tiếc thay cho VN vậy.

Tre Việt
Gửi bạn Anh Quân, Hàn Quốc, nếu bạn thuộc diện chuyên viên lao động xuất khẩu, tôi xin chúc mừng bạn đã lựa chọn được một môi trường tốt để làm việc để phấn đấu cho cuộc sống bản thân, gia đình và đất nước tại Nam Hàn. Tôi nghĩ là bạn sẽ nhìn ra người dân Nam Hàn có những quyền căn bản rất khác dân VN ta, và ý thức chính trị giữa dân chúng Nam, Bắc Hàn cũng rất chênh lệch nhau.

Theo tôi cái đóng góp to lớn nhất của mỗi người dân Nam Hàn cho đất nước họ ngoài công việc nghề nghiệp, còn là tham gia tranh đấu cho lẽ phải, là dùng lá phiếu lựa chọn người lãnh đạo có TÂM có TÀI, là chống tham nhũng và đã bỏ tù lần lượt hai ông tổng thống tham lam, lạm dụng quyền hành. Đến bao giờ thì chúng ta, con cháu chúng ta được phục vụ, được đóng góp trách nhiệm với tổ quốc VN để những người có TÂM và TÀI được tham gia kiến thiết, xây dựng quốc gia như thế?

Anh Quân, Hàn Quốc
Nhiều người bây giờ vẫn cứ đổ lỗi không đóng góp được gì cho đất nước là vì nhà nước ta chưa tạo cơ hội tốt cho họ! Vậy như thế nào là cơ hội tốt đây? Thế chẳng nhẽ các tỉ phú nước Mỹ khởi đầu làm ăn, như Bill Gates chẳng hạn, cũng được nước Mỹ tạo điều kiện tốt về mọi mặt à.

Thiết nghĩ, nếu chưa làm được gì cho Tổ Quốc thì đường nên trách cứ gì những người đang trực tiếp xây dựng đất nước hết cả! Bây giờ tôi cũng như các bạn đang học tập và lao động ở nước ngoài để đến một lúc nào đó đem kiến thức và sức lực của minh xây dựng đất nước.

Nhìn những nước lớn, họ không có tài nguyên gì nhiều, không dầu thô, không cà phê, không hải sản, nhưng ở nước họ có thiếu các thứ đó không? Không thiếu! ! Mà họ tự sản xuất lấy nhé. Họ mua dầu thô của mình về chưng cất đước xăng được dầu, họ mua cà phê hạt về chế biết thành Netcafe, họ mua tôm hùm của nước ta về chế biến đặc sản. Họ kiếm lời được rất nhiều mà tài nguyên nước ta thì càng cạn kiệt đi. Thật đau xót ... Thiết nghĩ muốn đóng góp xây dựng đất nước thì phải có cái TÂM và TÀI!

Phong, Houston
Mong rằng nhiều người có trách nhiệm cao trong nước bỏ chút thời gian đọc bài viết này. Đây là thế hệ mà chiến tranh và hận thù của người Việt Nam trong hơn nửa thế kỷ qua chỉ là một quá khứ mờ nhạt.

Để mời gọi sự bắt tay chung sức xây dựng đất nước thì chúng ta phải hành động (chớ không phải hô hào cho có phong trào) sao cho các thế hệ này thấy được họ chính là rường cột của tổ quốc và họ được tạo cho môi trường để góp sức như ông Hồ Chí Minh đã từng nhắc nhở với Đảng CSVN.

 
 
Tên
Họ*
Thành phố
Nước
Điện thư
Điện thoại*
* không bắt buộc
Ý kiến
 
  
Đài BBC có thể biên tập lại ý kiến của quí vị và không bảo đảm tất cả thư đều được đăng.
 
CÁC BÀI LIÊN QUAN
 
 
TIN MỚI NHẤT
 
 
Gửi trang này cho bè bạn Bản để in ra
 
   
 
BBC Copyright Logo ^^ Trở lại đầu
 
  Trang chủ| Thế giới | Việt Nam | Diễn đàn | Bóng đá |Văn hóa | Trang ảnh |
Chuyên đề| Learning English
 
  BBC News >> | BBC Sport >> | BBC Weather >> | BBC World Service >> | BBC Languages >>
 
  Ban Việt ngữ | Liên lạc | Giúp đỡ | Nguyên tắc thông tin cá nhân