Skip to main contentAccess keys helpA-Z index
BBCVietnamese.com
chinese
russian
french
Other Languages
 
22 Tháng 12 2008 - Cập nhật 15h30 GMT
 
Gửi trang này cho bè bạn   Bản để in ra
Đất nước và Nhân dân
 

 
 
Đào Hiếu
"Nhiều người hỏi sao không viết về Hoàng Sa, Trường Sa..."
Có vẻ như “Đất nước” và “Nhân dân” là hai phạm trù rất gần gũi, rất thân thiết, có quan hệ máu thịt với nhau, thậm chí không thể tách rời nhau.

Từ hàng ngàn năm rồi, nhiều người đã hiểu như vậy, đã cảm nhận như vậy.

Tôi sẽ không viết được những dòng chữ có vẻ nghịch lý sau đây nếu không sống dưới chế độ “cộng sản”.

Sự kỳ quái của chế độ đó đã đánh thức mọi phản kháng trong tư duy, làm chúng ta vỡ mộng và vỡ luôn những nếp nghĩ khác.

Và một trong những phát hiện bàng hoàng nhất là: Đất nước và Nhân dân là hai thực thể có khả năng trở thành thù địch.

1

Từ thuở bé, con người đã gắn liền với đất nước mình qua lũy tre làng, dòng sông, bến đò, những bờ biển thơ mộng, những núi non hùng vĩ, những danh lam thắng cảnh…tất cả, góp phần tạo ra tâm hồn, tính cách và tình yêu của mỗi người, từ đó hình thành những mối dây ràng buộc, nhờ thế mà khi có ngoại xâm thì cả dân tộc cùng đứng lên, đồng lòng đánh đuổi chúng, giành lại từng tấc đất, từng ngọn rau…

Đó là những điều có thật. Đã từng xảy ra. Những tấm lòng yêu nước, những hy sinh vì tổ quốc, những anh hùng dân tộc… tất cả đều có thật.

Nam quốc sơn hà Nam đế cư
 Lý Thường Kiệt cũng xem đất nước Việt Nam là của vua chúa nhà Lý
 
Đào Hiếu

Duy chỉ một điều nghịch lý, đó là: trong lịch sử nhân loại CHƯA BAO GIỜ ĐẤT NƯỚC LÀ CỦA NHÂN DÂN.

Ngày xưa, khi vua Vũ diệt được Trụ, dựng nên nhà Chu, thiên hạ ai cũng tôn phù.

Chỉ có Bá Di, Thúc Tề chê là bất nghĩa, không thèm ăn thóc nhà Chu, cùng nhau lên núi Thú Dương, hái rau độ nhật.

Sau, có người đến bảo: “Nhà Chu đã trị thiên hạ, thì nơi nào lại chẳng phải của nhà Chu, ăn rau núi này chẳng phải ăn rau nhà Chu ư?”

Hai ông nghe nói, bèn nhịn đói cho đến chết.

Rõ ràng thời ấy người ta quan niệm sông núi, kể cả rau rừng đều “của nhà Chu” nào phải của nhân dân.

Ngay cả hạt thóc là do mồ hôi nước mắt của nông dân làm nên mà cũng được gọi là “thóc nhà Chu” thì nhân dân còn lại gì?

Trong bài thơ “Nam Quốc Sơn Hà”, Lý Thường Kiệt cũng xem đất nước Việt Nam là của vua chúa nhà Lý khi ông viết: “Nam quốc sơn hà Nam đế cư” thì thật sự cũng đã “xí phần” cho triều đình hết rồi, còn gì cho đám dân đen nữa?!

Thời phong kiến, đất nước là của nhà vua nên mới có cha truyền con nối, nên trung quân và ái quốc mới gộp làm một.

2

Ngày nay người ta nói nhiều đến dân chủ.

Có vẻ như đất nước không còn là của “nhà Chu” nữa, có vẻ như “Nam quốc sơn hà” không còn của “Nam đế” nữa.

Vậy chắc là của nhân dân rồi!

Thử xem có phải vậy không?

Nếu cái đất nước giàu tài nguyên này, cái quê hương “rừng vàng biển bạc” này là của nhân dân, sao nhân dân nghèo khổ đến vậy?

Tại sao?
Đào Hiếu
 Nếu cái đất nước giàu tài nguyên này, cái quê hương “rừng vàng biển bạc” này là của nhân dân, sao nhân dân nghèo khổ đến vậy?
 
Đào Hiếu

Sao những chàng trai nông thôn chân lấm tay bùn vẫn ở nhà tranh vách đất?

Sao những cô gái quê phải lên thành phố bán thân?

Sao bác phu xích lô vẫn còng lưng đạp mỗi ngày, sao lớp trẻ con nhà lao động phải nhễ nhại mồ hôi trong các khu chế xuất, các mỏ than, các nhà máy chế biến hải sản, lâm sản, nông sản…chỉ để kiếm chưa đến một trăm đô la mỗi tháng?

Sao nhân dân lao động vẫn phải chui rúc trong những căn nhà tồi tàn chật hẹp?

Nếu rừng là vàng, biển là bạc thì vàng ở đâu, bạc đi đâu, mà mỗi lần làm đường, xây cầu lại phải vay vốn ODA, vay vốn Ngân hàng Thế giới, Quỹ tiền tệ Thế giới… để xảy ra những vụ tham nhũng nhục nhã như PMU18, như vụ cầu Văn Thánh, như vụ PCI Nhật Bản…và hàng ngàn vụ khác?

Nếu đất nước này là của nhân dân thì sao dầu mỏ khai thác nhiều như vậy mà dân không giàu? mà Đảng lại giàu?

Nếu đất nước là của nhân dân sao lại chỉ có một nhúm các tập đoan tài phiệt phất lên nhờ kinh doanh rừng, biển, đất đai và lúa gạo… trong khi nhân dân thì bị cướp đất, rừng thì bị phá, thóc lúa thì bị thương lái ép giá, đẩy nông dân vào kiếp sống bần cùng?

3

Có quá nhiều bằng chứng để nói rằng trong lịch sử chưa bao giờ đất nước là của nhân dân.

Đất nước chỉ là của nhân dân trong các học thuyết, trong văn thơ, trong âm nhạc.

Không phải của nhân dân
 Những khu đô thị mới, những resorts, những sân golf, những câu lạc bộ quần vợt, những cuộc thi hoa hậu liên miên kia… không bao giờ là của nhân dân.
 
Đào Hiếu

Đất nước chỉ là của nhân dân trong hoài niệm tuổi thơ, trong tâm tình chôn nhau cắt rún.

Trên thực tế đất nước bao giờ cũng là tài sản riêng của giai cấp cầm quyền.

Ngày xưa thì đất nước là của vua chúa, ngày nay đất nước là của các chính quyền.

Còn nhân dân?

Ngoại trừ số ít giàu có ở các đô thị lớn, đại đa số nhân dân lao động, công nhân, nông dân, công chức, tư chức ăn lương…chỉ có được một căn nhà nhỏ, một mái tranh nghèo, một cái ổ chuột tối tăm trong xóm lao động hay dưới gầm cầu.

Những nhà hàng, những khách sạn sang trọng, những vũ trường xa hoa, những cửa hàng lộng lẫy kia không phải của nhân dân.

Những khu đô thị mới, những resorts, những sân golf, những câu lạc bộ quần vợt, những cuộc thi hoa hậu liên miên kia… không bao giờ là của nhân dân.

Những mỏ bô-xit, mỏ than, mỏ dầu trị giá hàng ngàn tỉ đô la kia, những lâm sản, hải sản vô tận kia…chưa bao giờ là của nhân dân.

Nhân dân chỉ có cái tổ chim bé nhỏ của mình, nhân dân chỉ có vại cà, con mắm, củ khoai, rẫy bắp, chiếc xích lô đạp, chiếc xe máy để chạy xe ôm, để đi làm mỗi ngày.

Nhân dân không biết nghe nhạc giao hưởng, không biết hát Opera, nhân dân chỉ biết rao: “Cháo huyết đây!” Bánh mì nóng giòn đây!” Báo mới đây!” “Mài dao mài kéo đây!”…

Nhân dân không có vé vào xem thi hoa hậu hoàn vũ hay xem trình diễn thời trang, nhân dân chỉ có năm ngàn đồng đủ trả một cuốc xe ra đứng đầu đường Huyền Trân Công Chúa và gọi: “Đi chơi không anh?”.

Nhân dân không có ai bảo vệ, chỉ biết chạy trối chết khi bị công an đem xe tới xúc về đồn để “làm sạch thành phố.”

Trong thời chiến, bao giờ nhân dân cũng bị xem như một thứ “tài nguyên”, một “nguồn cơ bắp dồi dào” sẵng sàng cung cấp cho chiến trường để giành thắng lợi trong các cuộc chiến tranh mang danh nghĩa “giải phóng” “chống ngoại xâm” “thánh chiến” “vệ quốc”…

Tội nghiệp cho hàng trăm thế hệ những người lính đã ngã xuống trong các cuộc “chiến tranh thần thánh” ấy để rồi cuối cùng đất nước lại lọt vào tay một nhúm “đồng hương” chuyên nghề vơ vét.

Đất nước đã bị cưỡng đoạt.

Giờ đây, đối với nhân dân Việt Nam, nếu đất nước có còn được chút ý nghĩa, chính là vì nó đang ôm giữ trong lòng nó xương cốt của những người thân đã chết vì một lý tưởng hoang đường và một ước mơ không bao giờ có thật.

4

Trung Quốc chiếm đảo Hoàng Sa, rồi Trường Sa.

Vài trăm người biểu tình bị đàn áp, bị bắt, bị đe dọa.

Nhiều người hỏi tôi: “Sao không thấy ông viết về Hoàng Sa, Trường Sa mà chỉ viết về nhân quyền, về dân chủ?”

Chẳng lẽ tôi lại phải trả lời như thế này:

“Vì hai hòn đảo ấy người ta đã dâng cho Tàu rồi. Ai đòi lại được? Mà nếu như có đòi được thì cái lãnh thổ giàu tài nguyên ấy cũng đâu phải của nhân dân. Hai hòn đảo ấy cũng sẽ là tài sản của những kẻ cầm quyền và bọn tài phiệt, cũng sẽ bị chúng chia chác nhau mà ăn thôi.”

Về tác giả:Nhà văn Đào Hiếu, sinh năm 1946 ở tỉnh Bình Định, gia nhập Đảng Cộng sản năm 1968. Tham gia phong trào sinh viên miền Nam chống Mỹ, ông sau năm 1975 làm việc tại báo Tuổi Trẻ và NXB Trẻ TP. HCM. Năm 2008, ông công bố trên mạng hồi ký Lạc Đường, gây nhiều tranh luận.


Linh Hoa
Đọc bài này nhớ bài Gia tài của mẹ của Trịnh Công Sơn... "Gia tài của mẹ một rừng xương khô, gia tài của mẹ một núi đầy mồ.. gia tài của mẹ một bọn lai căng, gia tài của mẹ một lũ bội tình..." Người mẹ là hình tượng của nhân dân, chúng uống bầu sữa mẹ, nhờ ở mẹ, lớn lên, đánh nhau, ...lai căng (đi theo cái này rồi đính hướng cái kia)... rồi có nhớ gì đến Mẹ đâu.

Trung, Toronto
Có những lường gạt và dối trá có 'tầm vóc lịch sử', lại không may cho Dân tộc mình bị gặp phải.

Sinh ra khi chiến tranh đã kết thức gần 8 năm trước, tôi không có thù hằn gì với CS. Nhưng là một người trẻ có chút ít chữ nghĩa, ra ngoài học thêm, biết được quá nhiều sự thật, và là con người nên tôi thấy trách nhiệm đối với Nhân Dân mình, nên có tham vọng lật lá bài tẩy của một chế độ, vạch mặt chỉ tên, nêu rõ việc làm xấu xa của bọn người mạo danh 'đầy tớ'.

CGN, Mỹ Tho
Cám ơn Ông đã viết một bài viết thật hay. Tôi cảm kích vô cùng. Khi tôi được học lịch sử Việt Nam rằng dân tộc Việt Nam đã chiến đấu và chiến thắng hết cuộc xâm lược này đến cuộc xâm lăng khác.

Tôi tự hào lắm nhưng cũng chua xót khi tự đặt câu hỏi là dân tộc Việt Nam đã làm gì để cho các nước khác đánh mình nhiều thế? Tôi nghĩ bài viết của Ông đã phần nào giúp tôi trả lời được câu hỏi trên. Xin cám ơn Ông lần nữa.

Vô danh
Quá đúng nhà văn Đào Hiếu kính mến, tôi bị trù dập 30 năm theo đảng.

Sakura, Nhật Bản
Cái bi kịch đau xót nhất của VN chính là chỗ này đây:"thây chất thành núi,máu chảy thành sông" - rồi cuối cùng lại quay về nơi xuất phát cách đây hàng thế kỉ, với 1 thể chế công quyền, độc đoán -làm sức mạnh dân chủ bị vô hiệu hóa, và cho phép một lũ quan tham lấy đất nước ra làm của cải cho thuê và bán đấu giá.

LQQ, HCM
Trước không khí ngày Giáng Sinh, đọc bài của Đào Hiếu mà lòng chùng xuống. Cám ơn nhà văn. Anh đã cho độc giả một khoảng lặng để nhìn về thân phận nhân dân. Đọc bài anh mà tôi lại nghĩ nhiều về những người đồng nghiệp của anh. Không biết đạo đức nghề nghiệp của người cầm bút là gì trong cái xã hội VN này?

Xin Thôi
Ông Đào Hiếu viết thật là hay và phân tích sâu sắc thâm trầm, nghệ thuật dàn trải tư duy thật sắc sảo, lý luận tinh tế

ABC, USA
Thật cảm phục Ông Đào Hiếu có tư tưởng thật phóng thoáng, và can đảm. Những chỉ trích của Ông thật chính xác, làm tôi cảm phục.

Đã từ lâu Tôi đọc truyện và Blog của Ông Hiếu, tôi rất cảm phục sự can đảm, dám nói những sự Bất Công trong nước. Mong sau trong nước sẽ có nhiều người có lòng cùng Ông Đào Hiếu có tiếng Nói Chân Chính, cùng nhau Xây Dựng một Nước Việt Nam Hùng Mạnh trong tương lai. Vì tương lai hãy bỏ đi những tham lam, ích kỷ, nhỏ nhen, hiềm tỵ. Chân thành cảm tạ.

TN
Ngày xưa đất nước của vua chúa xem ra nhân dân vẫn sống tốt hơn ngày nay đất nước của nhân dân cộng thêm đầy tớ hầu hạ mà sao thê thảm quá.

John Phan, Florida
Trong tiềm thức của mọi người "Đât nước và Nhân dân " là một. Đó là khát vọng, là khẩu hiệu, mỗi khi cần dùng để có thêm sức mạnh, nhưng sau đó Nước đi đàng Nước, rồi thì Dân đi đàng Dân.

Làm gì trên thế gian có được mọi người Dân có quyền hạn như nhau làm chủ chung một Đất nước. Kể cả loài thú trên non, cũng phải có Chúa Tể Sơn Lâm để Cai Trị (cai quản, trừng trị) và Bình Định (hòa bình, ổn định).

Con người vốn có lòng tham và ích kỷ, hơn và thua, cho nên mỗi một khi nghe hoặc thấy có quyền lợi họ sẽ tranh giành cho tới chết đó là "CHIẾN TRANH ", cho nên thế giới của con người lúc nào cũng có chiến tranh. Đó là sự sinh tồn, sự tiến triển của loài người, và cũng có thể dẫn đến sự hủy hoại của loài người trong vài ba thế kỷ tới.

Lê Mạnh Cường
Xin cám ơn nhà văn Đào Hiếu đã dám nói lên sự thật nỗi lòng của người dân Việt Nam. Xin cám ơn BBC đã đăng bài này của nhà văn Đào Hiếu.

Clark Nguyễn
Bài viết này thật thú vị,. Nó thú vị vì nó được viết ra từ một đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam. Đất Nước sẽ không bao giờ thuộc về Nhân Dân theo đúng nghĩa của nó khi Nhân Dân ấy vẫn đang sống dưới chế độ Cộng Sản,và không có tự do dân chủ. Bây giờ Đất Nước chỉ còn là của một nhóm người được gọi là Đảng Cộng Sản,phải làm theo "Đường lối chính sách của Đảng" dù "Đường lối" ấy có như thế nào đi nữa.

Có thể bài viết này cũng là tâm tư trong lòng mà tác giả-một Đảng viên Cộng Sản đã chất chứa trong lòng bấy lâu mà khó có thể diễn tả thành lời và công khai trên các tờ báo ở Việt Nam. Phải chăng đó cũng là một sự trải nghiệm,một sự "lạc đường" mà tác giả muốn nói ra đây và trong "hồi ký Lạc Đường"- Lạc đường vì là Đảng viên của Đảng Cộng Sản Việt Nam?

Lung Linh, Tây Nguyên
Đào Hiếu đã viết bằng nước mắt và máu của con tim mình. Hiện nay giai cấp thống trị muốn nhập nhằng giữa đất nước và nhân dân.

Khổng Tử đã từng nói "dân vi quí, xã tắc thu chi, quan vi khinh..." Giai cấp thống trị đưa dân lên ngồi trên đỉnh cao của lý thuyết làm cho họ thiếu suy nghĩ, mụ mẫn đến tôn thờ, an phận. Ôi Việt Nam bao giờ thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn.

HR, Saigon
Ngày xưa thời phong kiến thì sự chuyên chế do một cá nhân thực hiện. Ngày nay việc chuyên chế mà ĐCSVN gọi là chuyên chính vô sản do một vài người trong Bộ chính trị thực hiện.

Noname
Có! có hẳn một cái trong chế độ cộng sản ở VNM mà không phải là của NHÂN DÂN, mà là của ĐCSVN trọn vẹn, đó là "NGÂN SÁCH".

Ủy ban Nhân Dân, Công an Nhân Dân, v.v như mọi người đã nói nhiều rồi và đó là của Nhân Dân tất cả, ngọai trừ NGÂN SÁCH thì gọi là " NGÂN SÁCH NHÀ NƯỚC" - mà nhà nước thì là ĐCSVN.

Bất Mãn, Hà Nội
Cái chế độ cộng sản này không khác gì chế độ phong kiến ngày xưa thật. Cảnh sát bây giờ không khác gì lũ lính tráng ngày xưa chuyên đi bắt bớ dân lành.

Tôi hoàn toàn ủng hộ ý kiến của tác giả bài báo nhưng không đồng ý với giải thích về Trường Sa - Hoàng Sa. Dù gì đây cũng là đất của dân ta, cho dù bè lũ trong bộ trính trị đã bán cho bọn tàu thì đấy cũng không phải ý nghiện của dân ta.

Trần Hoa, Hà Nội
Tự truyện "Lạc đường" của Đào Hiếu, cuốn "Hồi ký" của Nguyễn Đăng Mạnh đều là những tác phẩm có giá trị chân thực. Nhưng hỡi ôi! "nhà nước" đã biết được thì "nhân dân" cấm không được đọc và càng không bao giờ được coi là của "đất nước"

CVM, Hà Nội
Ông Đào Hiếu nói đúng nhưng chưa đủ. Ngày xưa tuy đất nước là của Vua. Nhưng đến Vua Chúa cũng cần có sự chính danh của trời (tại thiên thư).

Không phải Vua phải muốn làm gì thì làm! Vua phải có những chính sách trên hợp với ý Trời (hợp thời thế), dưới hợp với lòng người (tôn trọng quyền lợi của Dân), thì mới mong tồn tại được.

Nay VN được chính danh bằng xương máu và trí tuệ của Nhân dân, đâu phải bởi riêng ông HCM và chủ nghĩa M-L, để cho một số Ông (quan CS) lợi dụng hoàn cảnh không bình thường của đất nước, tước đoạt hết các quyền của nhân dân, đưa ra những chính sách lỗi thời, khiến Quốc gia bị tàn phá, Nhân dân đại đa số vẫn sống trong cơ hàn, đất và biển đảo mất vào tay TQ.

Dân không tin Đảng nữa và đang đòi lại các quyền tự do của mình, mấy Ông "quan CS" có còn tồn tại được nữa không?

Poor
Tôi đã quá tuổi để cứ mỗi cái mỗi "cảm động", nhưng tôi đã khóc thật sự khi đọc bài của nhà văn Đào Hiếu.

Thật không ngờ ông có can đảm viết lên những suy nghĩ chân thật của lòng mình hay và cảm động như thế.

Tất cả những gì ông nói ra thiển nghĩ đều là những suy nghĩ của đại đa số người trí thức và dân nghèo VN, nhưng vì muốn an thân và vì sợ hãi nhà cầm quyền nên đành mãi im lặng.

Không biết nói lời gì để ca ngợi ông bằng dòng suy nghĩ: đất nước VN này rất cần những con người nồng nàn yêu nước, nồng ấm tình người như nhà văn Đào Hiếu.

Có nhiều người như ông, lo gì đất nước không giàu không mạnh? Cầu mong ông được bình an. Lo quá cho ông, nhưng biết làm sao đây vì ông vẫn còn ở đây cùng với những người dân VN một đời nghèo khổ như tôi!

Anh, Deutschland
Thank you very much Mr. Dao Hieu , you tell the story of our lovely country honestly, you are on behaft of most of the Vietnamese living in everywhere. I respect your words and cry for the destiny of our Vietnam. Hope one day, it must be ended. Soon!

Huy, Hà Nội
Các bác để ý nhé: công an nhân dân, viện kiểm sát nhân dân, tòa án nhân dân...nhưng Kho bạc Nhà nước và Ngân hàng Nhà nước. Dân thì toàn bị kiểm soát, còn tiền là của nhà nước đấy. Thì Độc Lập trừ Tự Do trừ Hạnh Phúc mà lị...

PPT
Ở đây có hai phạm trù: "Đất Nước" thì đem bán được còn "Nhân Dân" thì không bán được, bởi lẽ Đảng Cộng Sản đã choán chỗ "Nhân Dân" Việt Nam từ lâu.

Nói nôm na con người Việt Nam dưới chế độ CS không hiện diện, chỉ có Đảng hiện diện. Vì thế Đảng có quyền tham nhũng mà nhân dân không được lên tiếng.

Vì thế chính quyền các cấp có thể làm sai mà dân lên tiếng thì bị đem bắt bỏ tù. Vì thế mọi tài nguyên và phúc lộc đang dồn về một tập đoàn tham nhũng do Đảng lãnh đạo.

Khi "Nhân Dân" không còn được quyền làm chủ, khi Đảng cướp mất tiếng nói và cả mạng sống người dân thì còn gì để nói đến hai chữ "Đất Nước".

HT
Hoàn toàn chính xác. Thực ra chế độ XHCN cũng giống như chế độ phong kiến. Chế độ PK thì đất nước là của nhà vua, còn bây giờ nó thuộc một nhóm trong bộ chính trị.

Rocket
Đọc bài viết của bác Đào Hiếu trước tiên mới khâm phục bác. Đảng viên CS ở VN có cả mấy triệu mà đố ai dám nói ra cái ý bất mãn của họ dù đâu.

Tôi nhớ ngày xưa Tổng biên tập báo Nhân Dân Bùi Tín phải chạy sang Pháp mới dám nói được cái tâm ý của mình.

Thứ hai phải nói nhìn nhận của nhà văn rất hay và sát thật. Đúng là ở nước này có Quân đội nhân dân, cảnh sát nhân dân, công an nhân dân, bác sĩ nhân dân, ủy ban nhân dân. Rồi là dân biết, dân bàn, dân làm dân kiểm tra.

Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ. Nghe những khẩu hiệu này cảm thấy Đảng cấm có "xơ múi" gì mà dân có tất cả, nhưng hỡi ôi thực tế và lý thuyết khác nhau quá.

Người ta vẫn nói dân là ông chủ, CS là đầy tớ trung thành của dân nhưng tôi hỏi quý vị có! đời thuở ai ông chủ ngày ngày phải đút lót, chay chọt đầy tớ không?

 
 
Diễn đàn BBC
Họ tên
Nơi gửi đi
Điện thư
Điện thoại (tùy ý)*
* không bắt buộc
Ý kiến (350 từ)
 
  
BBC có thể biên tập lại thư mà vẫn giữ đúng nội dung ý kiến và không bảo đảm đăng mọi thư gửi về.
 
CÁC BÀI LIÊN QUAN
Lạc Đường
18 Tháng 2, 2008 | Diễn đàn
TRANG NGOÀI BBC
BBC không chịu trách nhiệm về nội dung các trang bên ngoài.
TIN MỚI NHẤT
 
 
Gửi trang này cho bè bạn   Bản để in ra
 
   
 
BBC Copyright Logo ^^ Trở lại đầu
 
  Trang chủ| Thế giới | Việt Nam | Diễn đàn | Bóng đá |Văn hóa | Trang ảnh |
Chuyên đề| Learning English
 
  BBC News >> | BBC Sport >> | BBC Weather >> | BBC World Service >> | BBC Languages >>
 
  Ban Việt ngữ | Liên lạc | Giúp đỡ | Nguyên tắc thông tin cá nhân