Skip to main contentAccess keys helpA-Z index
BBCVietnamese.com
chinese
russian
french
Other Languages
 
17 Tháng 12 2007 - Cập nhật 19h36 GMT
 
Gửi trang này cho bè bạn   Bản để in ra
Tam Sa và tám chữ cho Việt Nam
 

 
 
Luật sư Lê Quốc Quân
Luật sư Lê Quốc Quân trong cuộc biểu tình gần Đại sứ quán Trung Quốc hôm 9.12.2007
Sáng 9/12, tôi cùng khoảng 20 em sinh viên đi tham gia biểu tình phản đối Tam Sa. Chúng tôi đến sớm, đứng dưới chân cột cờ Hà Nội trên đường Điện Biên Phủ.

Đi qua Bảo tàng Lịch sử Quân đội, ngắm nhìn những khẩu thần công cũ, nghe tiếng vọng của Đất nước bị xâm lăng, sẻ chia nỗi lòng xót xa vì Trường Sa, Hoàng Sa bị Tàu hóa. Đã lâu rồi không hát quốc ca nhưng hôm đó tôi đã hát như chưa bao giờ say mê đến thế.

Đứng trên lề đường Hoàng Diệu, tôi bắt nhịp hát Quốc Ca và Nối vòng tay lớn, thấy máu Lạc Hồng dâng trong huyết quản, nơi vẫn còn in dấu tay của công an bóp cổ xách đi hôm xử hai Luật sư đồng nghiệp 12 ngày trước đó. Ngay trong lúc cuồng nhiệt hô to phản đối Tam Sa, tôi vẫn thấy thiếu một cái gì đó. Cứ cảm giác, giống như đất nước mình, không có nội lực và sắp sửa bị nhấc bổng mang đi.

Việt Nam cô đơn - phát triển chỉ là bề mặt

Trước mặt là Đại sứ quán Trung Quốc, Sau lưng là “Ông Lê Nin ở nước Nga” phanh com lê khoe hói. Chúng tôi, những con người Việt Nam bé nhỏ, đứng giữa họ. Quay lưng về phía Ông Lê Nin, đối mặt với Bá quyền phương Bắc. Hô to Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Khi những tay công an “Trung Quốc” thô bạo đẩy đi, một người bạn Mỹ gọi điện nói: “Quân ơi, How are you ? ”. Tôi vẫn hô “Việt Nam, Việt Nam” một cách nghẹn ngào.

Tôi biết rằng mình sẽ bị mang đi như người ta xách con gà con vịt. Ngay lúc đó tôi nghĩ đến sự độc tài cộng sản. Nhưng khi bình tĩnh lại, tôi biết rằng mình bị xách đi còn là vì Việt Nam là một nước nhỏ và nghèo. Chúng ta đều biết rằng việc thành lập huyện Tam Sa chỉ là sự tiếp theo của dã tâm bành trướng hàng ngàn năm nay. Hơn nữa, vì cuộc khủng hoảng năng lượng đang ngày càng trầm trọng ở Bắc Kinh.

Lúc biết vươn bàn tay ra xa tận Châu lục đen để tìm kiếm dầu hỏa thì Trung Quốc chắc chắn cũng đặt ưu tiên lấn chiếm những vùng xung quanh đầy tiềm năng, đồng thời bảo vệ con đường biển huyết mạch cho các cảng biển vùng duyên hải phía Đông Nam. Trung Quốc đã gây ảnh hưởng ở Myanmar, Campuchia và đè đầu ta bằng cách liên tục tăng cường ảnh hưởng ở Biên giới và ở Lào, nay khi ta hơi cong mình, họ áp sát, xọc tiếp lưỡi giao kề cận ngang hông chúng ta bằng cách chiếm Hoàng Sa và Trường Sa.

Ta tiếp tục cong người hay ta đứng dậy? Ta sẽ kêu lên. Đúng! Kinh thánh nói: “Khởi thủy là lời !” nhưng từ “bịt miệng” đến “bóp cổ” quá ngắn và quá nhanh. Kinh nghiệm mách bảo tôi, tốt nhất là không nên giãy. Nếu giãy nữa là sẽ chết dưới tay một thằng du côn. Sau đó một lãnh đạo bộ công an đã nói với tôi không nên đi biểu tình vì “không nên giây vào với thằng du côn (Trung Quốc) đó”. Dần dần một nỗi buồn sâu xa hơn xâm lấn cảm xúc mình. Đó là nỗi buồn của đất nước nhược tiểu.
Vài trăm người dân và thanh niên Hà Nội tham gia biểu tình phản đối Tam Sa đợt đầu 9.12

Ta muốn làm bạn, ta mở cửa nhưng tất cả chỉ đến với chúng ta vì 85 triệu dân này đang bán sức lao động rẻ mạt cho họ và xài đồ tiêu dùng của họ. Nơi đây là mảnh đất màu mỡ cho các tư bản và quan tham chia chác. Nơi thiếu vắng pháp quyền là đất tốt của vi phạm và làm giàu bất chính. Nơi thiếu vắng dân chủ là tổ của bạo lực và sự yếu hèn. Nhưng khi muốn làm bạn với tất cả các nước là chúng ta cô đơn nhất. Bởi vì bản thân quốc gia không có bạn. Quốc gia chỉ có lợi ích mà thôi.

Tôi đã hát, đã hô đả đảo Trung Quốc nhưng cũng thấu hiểu sự bơ vơ đến độ khủng hoảng của Lãnh đạo Đảng Cộng sản ngay sau khi Liên Xô sụp đổ và cầu xin được gặp Trung Quốc “Bất cứ nơi đâu, nói về bất cứ vấn đề gì”. Trung Quốc đã lơ đi nhiều lần và cuối cùng đã cho phép gặp ở Thành Đô – Tứ Xuyên. Nhờ nhượng bộ nhiều điều mà có bình thường hóa quan hệ tháng 11 năm 1991.

Bình thường bang giao được với Trung Quốc giống như ta đã đưa tay xé rách được một tấm ni lông khổng lồ bịt kín toàn vùng biên giới. Cũng nhờ đó có được bình thường hóa Quan hệ với Mỹ tháng 7 năm 1995. Lịch sử ngoại giao hiện đại cũng nhiều điều làm cho ta suy nghĩ sâu hơn.

Tám chữ để lấy Thế và Lực

Giống như đoàn ngừoi biểu tình bị xua đuổi, tôi lo sợ một ngày ngừoi Việt chúng ta bơ vơ ngay chính trên quê hương này. Suốt cả tuần không làm được gì cả, chỉ đọc tin tức và suy nghĩ linh tinh. Nhưng rồi, tôi lạc quan và bắt tay viết những dòng chữ này bởi vì lịch sử Việt Nam và xu thế thời đại đều cho ta hy vọng. Vấn đề là Đảng Cộng sản có sáng suốt lựa chọn hay không.

Thay vì độc tài hãy chọn dân chủ. Thay vì chọn ý thức hệ Cộng sản, hãy chọn một ý thức dân tộc Việt Nam. Thay vì muốn làm bạn với “tất cả các quốc gia” hãy chọn một người bạn mạnh để liên minh. Thay vì cúi gập người trước Trung Hoa hay cực đoan chống lại, chúng ta hãy giữ quan hệ thuận hòa.

Do vậy, để có thể khẳng định được vị thế của mình và “sánh vai với các cường quốc” trong nửa đầu thế kỷ này, Việt Nam cần thiết lập và kiên trì theo đuổi một phương ngôn 8 chữ như sau “Liên Mỹ - Hòa Hoa – Dân Tộc – Dân Chủ”. Theo đó, Liên minh với Mỹ - Hòa hoãn với Trung Hoa là đối ngoại. Đề cao chủ nghĩa Dân tộc – Triệt để thực thi Dân chủ là đối nội. Tất cả những vấn đề đó có liên hệ với nhau. Và đầu tiên phải bắt đầu bằng một chiều ngược lại trong 8 chữ trên. Nghĩa là mọi việc phải bắt đầu từ Dân Chủ.

Chỉ có thực thi dân chủ thực sự con người Việt Nam chúng ta ở trong và ngoài nước, cờ vàng, cờ đỏ mới đứng lại với nhau, nhận nhau là anh em trong tình đồng bào và nhờ đó tinh thần dân tộc được nâng lên. Và khi đã đoàn kết được chúng ta trở nên mạnh mẽ và với ưu thế của cộng đồng Việt Nam ở Hải Ngoại, một khi đã được thông suốt về sức mạnh, sẽ là ảnh hướng tích cực lên chính sách đối ngoại của nước ngoài và việc Liên Minh với Mỹ dễ dàng được thực thi.

 Việc hòa thuận với Trung Hoa cũng cho phép chúng ta Liên minh dễ dàng hơn với Mỹ
 
Luật sư Lê Quốc Quân

Việc hòa thuận với Trung Hoa cũng cho phép chúng ta Liên minh dễ dàng hơn với Mỹ và ngược lại vì Liên minh với Mỹ chúng ta có thể hòa hoãn một cách tương đối với Trung Hoa. Nhược bằng, nếu không có dân chủ, chúng ta sẽ mất hết. Bất cứ sự độc tài nào đều là phản động.

Khi còn là sinh viên đại học luật, trong một cuộc thi hùng biện - Tôi đã chọn đề tài là lịch sử hình thành dân tộc, vượt lên trên nhiều lý do khác nhau, có hai lý do điển hình là: Chống giăc ngoại xâm và phòng chống lũ lụt. Tinh thần dân tộc khi đứng trước những hiểm nguy chung bỗng nhiên trỗi dậy, mạnh mẽ và cấu thành một cơ chế hợp tác chung gọi là tổ quốc. Các nghiên cứu về xã hội dân sự gần đây của tôi cũng cho thấy rằng trong các nguồn vốn để phát triển, thì vốn xã hội (social capital) đóng một vai trò hết sức quan trọng.

Vốn xã hội chính là tinh thần dân tộc, là văn hóa, là phong tục, tập quán Việt Nam..Việc tận dụng cơ hội này để đối thoại và đoàn kết, kiên trì theo đuổi 8 chữ trên chính là cách thức tốt nhất để chúng ta xây dựng và củng cố vốn xã hội nội bộ đang dần dần phục hưng trong lõi Dân tộc Việt Nam.

Trước hết, để nhìn lại bài học ngày hôm qua, Liên Mỹ nghĩa là để cho đoàn sinh viên biểu tình đi thêm chút nữa về hướng Đại sứ Quán Mỹ. Đừng dồn họ vào hồ Giảng Võ, bắt những người trẻ đó cởi áo có cờ tổ quốc ra trong gió rét và đánh đập dã man. Hòa Hoa là đừng xé cờ Trung Quốc, dẫm đạp lên đất và gào thét “đả đảo quá nhiều” mà biết tổ chức và hô những câu hay hơn, ý nghĩa hơn.

Dân tộc là biết ngợi ca tất cả các cuộc biểu tình ôn hòa của người trong và ngoài nước, nghĩa là đặt quốc gia Việt Nam trên hết, quyết định hơn bất cứ một ý thức hệ ngoại lai nào. Dân chủ là để cho dân “được mở mồm ra nói”, đừng bóp cổ anh em khi họ hát quốc ca, đừng vứt họ lên xe, đừng xua đuổi, hô họ là xì ke, là báo chí hãy đưa tin tích cực…

Làm được như tám chữ thì may mắn thay cho Việt Nam. Nếu không ngay cả một quốc gia cũng có thể mất đi như nhiều quốc gia đã vĩnh viễn biến mất trong lịch sử phát triển loài người.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một trí thức ủng hộ dân chủ và đa nguyên chính trị tại Việt Nam. Quý vị có ý kiến gì về câu chuyện xin gửi về Diễn đàn BBC ở địa chỉ vietnamese@bbc.co.uk


KA, Quảng Bình
Ông Quân là một luật sư mà còn ngây thơ nghĩ rằng Việt Nam sẽ thân được Mỹ sao. Điều đó là không thể, bởi lẽ Mỹ là nước TBCN trong khi đó Việt Nam là nước XHCN, mà đã là XHCN là kẻ thù không đội trời chung với XHCN. Không những thế Mỹ và Việt Nam đã có quá khứ không lấy gì làm tốt đẹp, và cho đến bây giờ Mỹ vẫn còn lăm le phá hoại Việt Nam. Nói cách khác ông Quân đã lợi dụng biểu tình để kích động quần chúng chống phá nhà nước. Tất nhiên đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của tôi, còn sự thật thế nào thì thời gian sẽ trả lời...

Nguyen Thai Hoc, USA
Đúng như LS Quân. VN phải có dân chủ thì mối kết hợp được toàn thể người Việt trên toàn thế giới, vì kiến thức hiễu biết và lòng yêu nước cũng như sự đóng góp và xây dựng một nước VN giàu mạnh của người Việt hải ngoại không phải là không đáng kể.

Nguyen Vu TP.HCM
Tôi đồng tình với LS Quân. Chúng ta cần và nên hợp tác với các cường quốc mà cụ thể là Mỹ và Liên Âu. Hợp tác gắn liền với quyền lợi hai bên là kế sách lâu dài. Tự lực tự cường là đúng nhưng vấn đề là hiện nay và trong tương lai rất xa nữa ta mới có thể hoàn toàn tự quyết định được mọi vấn đề nhất là trong quốc phòng. Có người nói "quân tử trả thù mười năm chưa muộn" theo tôi thì đúng nhưng chưa đủ. Vì liệu Trung Quốc có để yên cho Việt Nam ta tự do phát triển đến lúc đủ mạnh để "trả thù" họ không ?! Liệu Trung Quốc có chịu "đứng lại" để chờ Việt Nam ta "theo kịp" hay "vượt qua" họ không ?. Trong khi bây giờ "giặc" đã rất mạnh và ta thì rất yếu. Yếu về thế lẫn về lực. Nếu từ bây giờ ta không tranh thủ ngoại giao , hợp tác với các cường quốc như Âu - Mỹ để tranh thủ sự ủng hộ của họ thì bao giờ ? Trung Quốc đã xây dựng căn cứ và sân bay trên Hoàng Sa và bây giờ họ đang lăm le muốn chiếm nốt Trường Sa. Nếu bây giờ ta không đấu tranh thì bao giờ ? Giặc đã đến "trước cửa nhà" bây giờ nếu không lo giữ "cửa" thì liệu 10 hay 20 năm nữa ta còn "nhà" để mà "trả thù" không ?. Mong lắm thay đất nước này , dân tộc Việt Nam này còn rất nhiều nữa những người yêu nước quên mình như LS Quân và những "chiến sĩ" đã tham gia vào những cuộc biểu tình ôn hòa vừa qua.

Nam Chinh, London, Anh Quốc
Xin chào BBC, gửi ban biên tập một bình luận nho nhỏ của tôi. Chúc các anh chị một Giáng sinh tràn đầy hạnh phúc. Tôi đồng ý với bạn xp tphcm, bài viết của ông Quân nhiều mỹ từ quá nghe thì có vẻ ghê gớm nhưng tóm lại có mỗi một mục đích là kêu gọi đa đảng và dân chủ. Xin thưa, chúng tôi cũng đang sống ở một đất nước đa đảng và dân chủ đây và chúng tôi cũng ngờ rằng nếu cái quốc gia này bị xâm lăng không biết cái sự đa đảng đó có đem lại điều gì? Các vị cứ cả giận mà mất khôn, chỉ toàn nhìn vào những hạn chế trước mắt mà quên đi những thành công lớn lao mà Đảng CSVN họ đã làm. Đừng nghĩ rằng chỉ có các vị mới có lòng yêu nước nồng nàn, căm thù giặc sâu sắc.

Xin hãy nhớ, những nhà lãnh đạo Đảng họ cũng là con Lạc cháu Hồng cả đấy, họ cũng đau như chúng ta đau thôi, nhưng khác biệt là ở chỗ họ là lãnh đạo. Là lãnh đạo thì phải có những phẩm chất mà ông Quân và những người khác không có được đó là bình tĩnh, sáng suốt, khôn khéo... và có một tầm nhìn chiến lược. Tôi tin vào đường lối ngoại giao của Đảng cộng sản, vì thực tế cho thấy cả trong thời chiến và hiện tại họ đều thắng trong những cuộc “ngoại giao cân não”. Họ cũng muốn làm tất cả để cho dân giàu nước mạnh, nếu không thì họ cũng không thể tồn tại được. Đối với kẻ mạnh như Trung Quốc, và cũng tàn ác như Trung Quốc (xin hãy nhớ lại những cuộc tàn sát sinh viên biểu tình trước đây họ đã làm với chính con dân của họ) chúng ta phải hết sức bình tĩnh và khôn khéo.

Nam, Saigon
Tôi không đồng ý với thanhnien VN, TPHCM. Đã không có ý gì hay lại còn chỉ trích luật sư Quân. Hãy nhìn tấm gương Nhật và Đài Loan đi. Nếu họ không có đồng minh như Mỹ ở sau lưng liệu họ sẽ như thế nào. Tôi nghĩ Việt Nam cần phải như vậy trong tình hình hiện nay. Chúng ta sẽ tự lực tự cường nhưng bây giờ thì chưa đủ khả năng đó đâu bạn à.

Pham Van Loi, TPHCM
Tốt nhất là không chọc tức Trung Quốc mình phải biết mềm dẻo và có lý. Phải biết đối sách hợp lý. Chúng ta cần có nhiều bạn tốt và tin cậy. Qua việc biểu tình vừa qua VN đã đánh động được dư luận trong nước và các cường quốc trên thế giới. Mỹ, Nhật, Hàn, Ấn Độ, Asean... Cách chúng ta làm bạn cũng chính là chiêu thức của Trung Quốc ta chẳng sợ. Trung Quốc tập trận với Nga, Tập trận với mỹ, với Ấn.. Mình cũng có thể tập trận như vậy... Trung Quốc không thể nào bắt bẻ ta chuyện đó... Chúng ta cần xem nước Nga đang xem chúng ta thế nào. Nếu nước Nga vì VN thì đã không bán những vũ khí tối tân cho Trung Quốc để ức hiếp VN. Nước Nga có bán cho VN những thứ tối tân như vậy không hay vì cam kết với trung quốc là không được bán cho nước thứ ba vũ khi tương tự hoặc hiện đại hơn ...các nhà quân sự chính trị VN cần nắm lấy suy luận này... Hãy xây dựng nền kinh tế hùng mạnh và xây dựng quân đội chính quy hiện đại...có như vậy thì mới có thể rửa được nỗi nhục trước nước Trung Hoa khổng lồ.

Tân Phong, CHLB Đức
Tôi nghĩ trong tình hình VIỆT NAM, để đi tới xã hội dân chủ thực sự (và đó là con đường duy nhất để tồn tại và phát triển!) thì trước mắt cần có tự do thông tin, tự do bày tỏ quan điểm và bước kế tiếp là để địa phương, cơ sở sản xuất có nhiều quyền hạn hơn trong việc quyết định những vấn đề của địa phương mình. Xã hội càng minh bạch càng có điều kiện phát triển. Liên kết trước hết là liên kết lòng người trong một nước để tăng cường nội lực quốc gia.

Chiang BT
Ý kiến lãnh đạo của đảng CSVN là dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, thế mà Trung Quốc xâm lấn lãnh thổ Việt Nam mà Đảng lại cho công an đàn áp các cuộc biểu tình.

thanhnien VN, TPHCM
Ông luật sư Quân hẳn còn nhớ lịch sử dân tộc ta thế kỷ 17-18 Nguyễn Ánh cõng rắn cắn nhà chứ, mỗi dân tộc phải tự quyết vận mệnh dân tộc mình, không nên dựa dẫm vào bất cứ một nước mạnh nào để rồi cuối cùng lệ thuộc họ và đánh mất chủ quyền dân tộc, yêu nước kiểu của ông chẳng khác nào "tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa" người đọc cảm nghĩ ông là người cơ hội, té nước theo mưa.

Trinh, Việt Nam
Tôi cũng không hoàn toàn đồng ý với tác giã viết bài này, vì từ đầu tới cuối ông này gán ghép việc yêu nước với chính trị, đa đảng...Nếu được thì hãy đóng góp ý kiến để làm sao giành lại Hoàng Sa và Trường Sa...không nên kich động gây mất đoàn kết. Đúng là Đảng và NN còn nhiều bất cập..nhưng không vì thế mà chỉ đả kích, không nêu ra được mặt mạnh mà chúng ta đã làm được. Là một công dân VN tôi chỉ mong sao đất nước hòa bình, mọi người được tự do học hành sinh sống. Đất nước toàn vẹn lãnh thổ...Tôi sẽ sẵn sàng hy sinh khi đất nước cần...Tôi sẽ đấu tranh vì điều đó và phản đối nhưng ai có ý định chia rẻ đất nước cũng như xâm chiếm lãnh thổ VN. Và tôi tin là Đảng NN sẽ có chính sách hợp lý để giải quyết những vấn đề của quốc gia.

TRAN D Gia, Pháp
Phản ứng chậm trể quá hay không? Vâng, chậm thật, trể thật, vấn đề biên giới Việt Trung từ Đất đến Biển, chính phủ ta úp mở không minh bạch, nhân dân thì bị kèm hãm theo hướng đi của nhà nước. Những người yêu đất nước, lý ra đã phải biểu hiện hằng năm từ năm 1974, hay muộn hơn cũng là năm 1988, thay vì chờ Trung cộng chính thức tuyên bố Tam Sa nằm trong bản đồ của họ. Dân ta mới phản ứng! Tôi đồng tình với anh LQQuân, đối với Trung quốc, cha ông ta đã nhận rõ, sau một chiến thắng vẽ vang, họ đều nối lại bang giao và xin triều cống (nhớ đây không phải nhượng đất).

xp, tphcm
Bài viết của tác giả dài dòng nhưng chỉ có một mục đích duy nhất là ĐCS VN phải cho phép đa đảng. Nhưng xin lỗi tác giả đa đảng chưa biết có giành lại đất đai hay không hay là mất tiếp đất đai nữa? VNCH là một ví dụ. Kế hoạch của ông hay nhỉ Hoà Hoa thì đúng, nhưng tại sao chỉ Liên Mỹ? Cái luận điệu chỉ trông chờ vào Mỹ của tác giả cũng như bao nhiêu kẻ khác sẽ có ngày làm hại chính đất nước VN. Theo tôi kế hoạch không phải chỉ là Liên Mỹ không thôi mà phải là Liên ĐNA, Liên Nhật, Ấn, Hàn, Nga. Mục tiêu truớc mắy không phải là dân chủ, tự do mà phải là DÂN GIÀU, NUỚC MẠNH, PHÁT TRIỂN KINH TẾ. Lịch sử đã chứng minh vào những năm đầu thập niên 90. Các nuớc Đông Âu, LX đi theo còn đuờng tự do dân chủ, VN, TQ đi theo con đuờng DÂN GIÀU, NƯỚC MẠNH, PHÁT TRIỂN KINH TẾ. Và nước nào thành công hơn chắc qúy vị cũng biết.

 
 
CÁC BÀI LIÊN QUAN
Tôi vẫn muốn tin
17 Tháng 12, 2007 | Diễn đàn
Dân biểu tình, báo chí VN im lặng
17 Tháng 12, 2007 | Việt Nam
Blogger Điếu Cày gặp nạn
17 Tháng 12, 2007 | Việt Nam
Người biểu tình phản đối TQ bị bắt
16 Tháng 12, 2007 | Việt Nam
Tranh chấp lãnh thổ trên Biển Đông
16 Tháng 12, 2007 | Việt Nam
TIN MỚI NHẤT
 
 
Gửi trang này cho bè bạn   Bản để in ra
 
   
 
BBC Copyright Logo ^^ Trở lại đầu
 
  Trang chủ| Thế giới | Việt Nam | Diễn đàn | Bóng đá |Văn hóa | Trang ảnh |
Chuyên đề| Learning English
 
  BBC News >> | BBC Sport >> | BBC Weather >> | BBC World Service >> | BBC Languages >>
 
  Ban Việt ngữ | Liên lạc | Giúp đỡ | Nguyên tắc thông tin cá nhân