02 Tháng 7 2007 - Cập nhật 00h25 GMT
Duy Anh
Độc giả bbcvietnamese.com
Trong chuyến thăm Hoa Kỳ vừa qua của chủ tịch Nguyễn Minh Triết nổi lên một vấn đề tuy nhỏ nhưng mang một tầm ý nghĩa quan trọng đó là về mối quan hệ giữa chính quyền Việt Nam với cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ xung quanh vấn đề lá cờ vàng, biểu tượng của cộng đồng hải ngoại.
Chúng ta dễ dàng nhận thấy trong các cuộc biểu tình của cộng đồng người Việt hải ngoại xuất hiện cả rừng cờ vàng ba sọc đỏ khắp nơi.
Điều này là lẽ đương nhiên và chính đáng vì lá cờ vàng đã được một số lớn các tiểu bang và chính quyền địa phương công nhận là biểu tượng của cộng đồng người Việt hải ngoại tại nơi họ sinh sống ngoài Việt Nam.
Tuy nhiên nó phần nào gây “phản cảm” cho một số không nhỏ những người sống trong nước vì nhiều lý do khác nhau.
Có thể là họ chưa quen với hình ảnh lá cờ vàng, có thể họ trưởng thành trong nước và được giáo dục từ nhỏ là lá cờ vàng đồng nghĩa với “kẻ thù” chống lại đất nước.
Có người thì cho rằng phong trào đấu tranh vì dân chủ tự do cho Việt Nam chỉ là cái cớ trong “âm mưu phục quốc” của thành phần “chống cộng cực đoan” tại hải ngoại.
Từ đó những người bất đồng chính kiến trong nước đang ngồi tù vì dám đấu tranh cho dân chủ tự do đã bị đánh đồng với các tổ chức chống cộng hải ngoại và phần nào bị giảm uy tín của họ đối với dân chúng trong nước.
Có ý kiến cho rằng phải chi các bác hải ngoại đừng mang cờ vàng đi biểu tình, hoặc thậm chí mang cả hai lá cờ vàng và đỏ để đấu tranh cho dân chủ tự do thì hiệu quả sẽ cao hơn nhiều.
Điều này quả thật không tưởng vì lá cờ vàng đã gắn liền với phong trào chống cộng của cộng đồng người Việt tỵ nạn và trở thành truyền thống hơn ba mươi năm nay rồi, đã thành qui luật không thể bỏ đi được.
Tranh cãi cờ vàng
Vấn đề cờ vàng cờ đỏ hiện nay là một sự lấn cấn lớn đối với các phong trào đòi hỏi tự do dân chủ cho Việt Nam phát động từ những người trong nước và các du học sinh Việt Nam.
Nói chung các du học sinh đấu tranh đồng ý không sử dụng lá cờ nào cả để tránh dị ứng đối với giới trẻ trong nước.
Cách giải quyết này thỉnh thoảng cũng gặp trở ngại như trong chuyến đi vận động cho Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ tại Nam California, khi hai bạn Nguyễn Tiến Trung và Hoàng Lan không đứng dậy chào quốc kỳ và quốc ca Việt Nam Cộng Hòa thì quá nửa phòng họp bỏ ra về và hai bạn đã bị mang tiếng xấu không tôn trọng biểu tượng của cộng đồng người Việt.
Nhìn từ một khía cạnh nào đó, hiện tượng cờ vàng cờ đỏ ngày nay biểu hiện hậu quả của một cuộc chiến huynh đệ tương tàn của hai phe Cộng Sản và Quốc Gia.
Mỗi phe đều đưa ra những lý do xác đáng để lấy chính nghĩa về phần mình.
Sa đà vào chuyện chứng minh ai đúng ai sai chắc chắn sẽ hao tổn sức lực mà không giải quyết được gì và hận thù dân tộc sẽ mãi mãi không hòa giải được.
Tuy nhiên có một chuyện mà mọi người phải đồng ý là các thế hệ trẻ sinh sau đẻ muộn hoàn toàn không có trách nhiệm gì đối với những “lỗi lầm” của các thế hệ cha chú mà phải chịu những hậu quả khắc nghiệt nhất.
Đất nước nghèo đói, xã hội băng hoại đều do lỗi của các bậc cha chú.
Điều này hết sức bất công và đau lòng.
Đã đến lúc những người gây ra sự việc phải đứng ra giải quyết với nhau đi.
Xin đừng ngụy biện và lý giải nữa, hận thù kéo dài đã quá lâu rồi mà quý vị còn lôi kéo cả con cháu vào cuộc thì đất nước Việt Nam sẽ không bao giờ ngóc đầu lên nổi.
Nói và làm
Bác Kiệt đã nói: “chúng ta phải xác định tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình, quốc gia là của mình, Việt Nam là của mình – của mọi người, không của riêng ai cả. Không riêng của người cộng sản”.
Quý vị có trách nhiệm hãy biến lời nói này thành hành động cụ thể đi.
Bác Triết có nói là muốn mời những người đang biểu tình vào tham dự chung với bác trong buổi tiếp tân, thậm chí muốn xuống bắt tay những người biểu tình chống đối bác. Điều gì khiến bác không thực hiện ý muốn đó?
Chủ tịch nước đâu thể nói giả lã làm quà như vậy được. Người Nam bộ bản chất bộc trực, nói là làm mà?
Có người cho rằng phải chi lúc đó bác xuống xe cùng với người biểu tình, vẫy lá cờ vàng và ôn tồn giải thích tình hình đất nước khó khăn, sẽ ghi nhận ý kiến của đồng bào hải ngoại thì coi như chuyến đi của bác sẽ thành công vô cùng. Có những khoảng khắc cơ hội ngàn vàng mà một người lãnh đạo giỏi nếu biết nắm bắt sẽ thu phục được nhân tâm và làm nên lịch sử.
Tuy nhiên, cũng chưa muộn nếu các bác Cộng Sản thật lòng muốn hòa giải dân tộc.
Bác Nguyễn Cao Kỳ đã cam chịu lời đàm tiếu của cộng đồng người Việt hải ngoại mà đứng bắt tay với bác Triết để chứng tỏ thiện chí.
Đến phiên các bác Cộng Sản phải có hành động thực tế đáp lại.
Những chuyện như bỏ visa nhập cảnh cho Việt kiều về thăm nhà, giao nghĩa trang quân đội VNCH cho dân sự quản lý, cứu xét vấn đề hai quốc tịch là những chuyện vặt vãnh, chỉ có lợi cho các bác Cộng Sản nhiều nhất, không đủ để xoá bỏ mâu thuẫn giữa các bác đã kéo dài hàng bao nhiêu thế hệ rồi.
Một chuyện có ý nghĩa to lớn mà các bác Cộng Sản có thể làm được mà không tốn kém gì cả, ngoại trừ một ít tự ái cỏn con.
Các bác hãy bàn bạc để Quốc Hội ban hành một đạo luật hòa giải dân tộc trong đó có chuyện công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của cộng đồng người Việt hải ngoại mà các bác mệnh danh là “khúc ruột ngàn dặm”.
Chuyện này hoàn toàn không trái với công pháp quốc tế cũng như luật pháp Việt Nam hiện hành vì lá cờ đỏ sao vàng vẫn là quốc kỳ chính thức của Việt Nam.
Những cái lợi của hành động này thật vô kể:
-Chứng minh nhà nước Việt Nam có thiện chí thật sự để hoà giải dân tộc.
-Vô hiệu hoá những âm mưu chia rẽ bằng cách giương lên cờ vàng.
-Thu phục nhân tâm đa số thầm lặng trong và ngoài nước.
-Kêu gọi được sự đóng góp nhiệt tình về nhân, tài lực hải ngoại mà tiềm lực vô cùng to lớn.
Làm được chuyện này tôi tin chắc quá nửa công việc hoà giải dân tộc đã thực hiện xong.
Những vấn đề khác sẽ tự nhiên được giải quyết từng bước một khi có nguồn sinh lực mới từ nước ngoài đổ về.
Duy Anh, ngày 27/06/2007
(Viết với sự góp ý của một số bạn trẻ trong diễn đàn x-cafevn.org)
................................................
Kevin Nguyen
Xin gửi các ý kiến phản đối bài viết, các bạn vô tình hay cố ý vẫn hiểu sai ý nghĩa của bài viết để dùng cớ để phản đối
Tác giả bài viết đã nói rất rõ là lá cờ vàng sẽ đại diện cho CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM HẢI NGOẠI mà thôi, không ai đòi hỏi dùng lá cờ vàng để đại diện cho nước Việt Nam cả.
Trước khi các bạn phản đôí điều gì nên tìm hiểu vấn đề trước đi, trừ khi các bạn cố tình làm thế để đánh lạc hướng dư luận.
Người quan sát
Đối với đại đa số người dân trong nước Cờ Đỏ Sao Vàng là Quốc Kỳ của họ! Trong các Đại Hội thể dục thể thao, hoặc sinh hoạt Xã Hội ( có thể là chính trị), đơn giản Lá Cờ này là hình ảnh một nước Việt Nam hình chữ S, với đủ nỗi đau mất mát, hay vui buồn thường nhật.
Nhìn lá Đỏ Sao Vàng người dân không bao giờ nghĩ đến Cộng Sản hay Dân Chủ. Người ta cũng không nghĩ lá cờ này mang hạnh phúc hay sự mất tự do! Bản thân lá cờ cũng chỉ là một mảnh vải!
Người Dân không có ý nghĩ thần thánh hoá hay kết tội lá cờ! Vấn đề đáng bàn là trong số những người đấu tranh , đòi dân chủ tại Việt Nam như Nguyên Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn, Lê Thị Công Nhân,...có quan tâm đến chuyện lá cờ hay không? Hay đơn giản họ nghĩ đến một VN Dân chủ, có đầy đủ quyền con người và có thể thậm chí không cần một lá cờ cũng có sao!
Đành rằng đối với những người chống Cộng, cờ Đỏ ( ý nói chủ nghĩa Cộng Sản)là tội ác, là nguyên nhân gây ra thảm hoạ cuộc đời cho họ, nhưng các bạn cũng cần biết rằng Cờ Vàng Ba sọc đỏ cũng làm cho biết bao người Việt chết dưới tay nó! Hàng triệu thanh niên miền Bắc chết trực tiếp dưới bom đạn VNCH và Mỹ! Lá cờ vàng cũng là Đao Phủ đối với máu thịt Việt Nam.
Andy Nguyễn
Xin hoan nghênh ý kiến tuyệt vời. Lá cờ vàng gắn liền với một thời tự do - thịnh vượng của dân chúng miền Nam VN, làm sao mà xoá đi hình ảnh cờ vàng này được.
Đến bây giờ, cờ vàng vẫn được vẫy trên tay những người Việt hải ngoại, khắp các dất nước tự do. Có khi nào bạn nghĩ rằng nếu VN ta cũng được tự do như các nước khác thì sẽ có bao nhiêu lá cờ vàng sẽ được vẫy lên. Có khi nào bạn nghĩ rằng ở trong nước có hàng triệu người đang hồi nhớ về là cờ vàng, một "báu vật" bị đánh mất mà mọi người đang mong muốn có ngày tìm thấy lại.
Độc giả
Kính gửi quí vị Việt nam hải ngoại! Các vị tôn thờ lá cờ vàng ba sọc đỏ, đó là quyền của các vị,tại sao các vị cứ đòi công nhận nó ở Việt nam?
Vậy người CS có quyền đòi công nhận lá cờ đỏ Sao vàng? Nhất là họ là người thắng trận! Hơn nữa lá cờ đỏ Sao vàng là của Mặt trận Việt minh, bao gồm mọi tầng lớp Xã hội yêu Tự do và Độc lập, từ những năm 1940, đâu phải cờ của người CS, họ có cờ đỏ Búa Liềm cơ mà!
Không cần ai công nhận thì lá cờ Vàng ba sọc đỏ vẫn là của các vị, 3 triệu người Việt có quốc tịch Mỹ, nhưng lá cờ đỏ Sao vàng là cờ của nước Việt nam thống nhất và Độc lập!
Bùi Thái
Một ý kiến mới lạ và sốc, mới nghe qua thì có vẻ viển vông nhưng càng nghĩ càng thấm. Hơi sớm trong thời điểm này nhưng không phải là không tưởng.
Nhận xét hay nhất là giới trẻ ngày nay không chịu trách nhiệm về cuộc chiến tranh nhưng bị thiệt thòi nhiều nhất. Có ai thống kê đuợc bao nhiêu trẻ em bị thiệt mạng khi theo cha mẹ vượt biên? Có bao nhiêu học sinh không có cơ hội lên đại học vì lý lịch gia đình? Ngược lại thì vì sự chống đối của hải ngoại, đất nước không phát triển lên nổi, các thế hệ trẻ trong nước cũng chịu nhiều thiệt hại.
Không tên
Lá cờ là biểu tượng cho chủ quyền một quốc gia. Nói đến Việt Nam thì chỉ có 1 nước. Đó là nước CHXHCNVN với lá cờ đỏ sao vàng. Các ông bà nào sử dụng lá cờ khác thì thực chất không liên quan gì đến Việt Nam cả. Đặt vấn đề cờ quạt ra đây thì thật nực cười. Tôi thấy người mang cờ vàng thì tôi cũng sẽ coi họ là người ngoại quốc mà thôi.
Nguyễn Ái
Thứ nhất, cờ vàng ba sọc chỉ được thừa nhận đối với đa số cộng đồng hải ngoại, những người đã trốn chạy sau khi chế độ VNCH bị đánh bại bởi Đảng CSVN.
Thứ hai, một số tiểu bang ở Mỹ đã công nhận vì trước đây, VNCH được Mỹ ủng hộ, chả lẽ giờ đây lại gạt bỏ ngang như thế? Vả chăng, Mỹ đã thua Việt Nam trong cuộc chiến nổi tiếng anh hùng của Dân tộc VN, nên tất nhiên không thể có những động thái thừa nhận, bất quá cứ ủng hộ cờ ba que đi, để mà tự kỷ ám thị an ủi bản thân.
Thứ ba, một lời bình luận chứng tỏ năng lực ngôn ngữ và tư duy quá thiếu sắc bén, không hiểu sao BBC lại cho đăng. Đường đường một Chủ tịch nước lại đi bắt tay với cờ (tôi nói cờ ba sọc, không nói đến những người biểu tình), thừa nhận. Cho dù có đến tết của Công gô, cũng không thể có nữa là.
Thứ tư, chúng tôi những người dân VN không bao giờ chấp nhận lá cờ ba que ấy, vì nó là nỗi ám ảnh khủng khiếp, đã gây bao tai hoạ cho nhân dân Việt Nam.
~RS~q~RS~~RS~z~RS~42~RS~)