Ý kiến: VN 'hợp pháp hóa' ngoại tình?

  • 16 tháng 11 2013

<iframe width="624" height="351" src="//www.youtube.com/embed/3bXTpgGgF7Y" frameborder="0" allowfullscreen></iframe>

Hôm 14/11 vừa qua, tôi có tham dự buổi thảo luận bàn tròn về NGOẠI TÌNH & HÌNH PHẠT do BBC tổ chức.

Chủ đề rất nóng bỏng xung quanh Nghị định 110 về việc phạt ba triệu đồng cho hành vi "ngoại tình".

Tôi rất thích câu nói của chị Trang Hạ: "Chỉ cần đút ba triệu vào túi áo chúng ta có thể xỏ nốt tay kia vào túi áo và ung dung ra khỏi nhà đi ngoại tình".

Theo cách tôi nhìn nhận thì trước kia ta không mấy tự tin khi ngoại tình nhưng bây giờ có nghị định rõ ràng rồi thì chúng ta có thể mạnh dạn ngoại tình khi trong túi sẵn có ba triệu để nộp phạt.

Như vậy há chẳng phải nghị định này đã hợp pháp hóa ngoại tình sao?

Theo Nghị định 178/2004/NĐ-CP về Phòng chống mại dâm:

Điều 17: Người nào có hành vi mua dâm thì bị phạt tiền từ 500.000 đồng đến 1.000.000 đồng. Điều 18: Người nào có hành vi bán dâm thì bị phạt cảnh cáo hoặc phạt tiền từ 100.000 đồng đến 300.000 đồng.

Như vậy chúng ta thậm chí có thể ngoại tình "rẻ" hơn nhiều. Nếu bị bắt quả tang, hãy nói "chúng tôi mua bán dâm" và bạn sẽ chỉ bị phạt tối đa một triệu cho người mua dâm, tối đa 300.000 cho người bán dâm. Tổng cộng đôi "ngoại tình" chỉ mất 1,3 triệu vì sáu triệu (3 triệu/ người) nếu khép vào tội ngoại tình.

Vấn đề đạo đức

Theo quan điểm của tôi, "ngoại tình" là vấn đề đạo đức chứ không phải vấn đề hình sự.

Việc hình sự hóa "ngoại tình" là đặt nó ngang hàng với "mại dâm" (khi mại dâm vẫn là cái tội ở Việt Nam) trong khi ngoại tình không đơn thuần chỉ là "tình dục".

Nó còn có nhu cầu tình cảm, nhu cầu được chia sẻ tâm tư nữa. Và khi đã nói đến tình cảm thì phạt tiền nào có ý nghĩa gì?

Thậm chí người ta sẵn sàng vứt bỏ hết gia đình, sự nghiệp để chạy theo "tiếng gọi tình yêu" chứ đừng nói đến ba triệu đồng.

Như chị Trang Hạ nói Đài Loan cũng hình sự hóa "ngoại tình" và... chưa bao giờ dịch vụ thám tử tư đi rình rập theo dõi, quay phim chụp ảnh các đôi ngoại tình lại nở rộ như này.

Chứng tỏ nhu cầu ngoại tình/phát hiện ngoại tình phải cao thì các dịch vụ này mới phát triển nở rộ như vậy chứ?

Vậy thì chúng ta hãy nhìn vào bằng chứng sống là Đài Loan đây. Họ có ngăn chặn được "ngoại tình" bằng luật pháp không?

Câu trả lời rất rõ ràng là không.

Thậm chí nó gây thêm nhiều tệ nạn vì các thám tử tư sẵn sàng "gài bẫy" đối tượng để kiếm tiền, hoặc hai người chỉ mới hơi thân mật nhưng họ đã vu cho là "ngoại tình", gây đổ vỡ, phá hoại hạnh phúc gia đình người ta.

Chưa kể các dịch vụ thám tử này có thể tống tiền đối tượng để "ăn cá hai mang" được tiền của cả chồng lẫn vợ. Ai sẽ là người chịu thiệt thòi? Luật phạt ngoại tình có tác dụng hay không? Bạn đã tự tìm được câu trả lời.

Phòng bệnh và chữa bệnh

Được biết những người viết luật dựa trên căn cứ gia đình đổ vỡ, con cái hư hỏng, gây án, tự tử vì cha/mẹ ngoại tình.

Trời ơi, cái gốc cần phải triệt là lý do ngoại tình chứ đâu phải hành vi ngoại tình?

Việc này không khác gì phát hiện bệnh giai đoạn cuối rồi thì mới uống thuốc. Cái quan trọng nhất là phòng bệnh thì không làm, chỉ lo đi chữa bệnh, vừa tốn kém vừa không hiệu quả.

Cửa hàng kinh doanh phục vụ cưới hỏi
Không pháp luật nào có thể bắt người ta yêu

Chị Trang Hạ có đề cập đến Khế ước Hôn nhân như một biện pháp phòng ngừa, để lỡ sau này chồng/vợ ngoại tình thì việc ly hôn cũng nhẹ nhàng, không phải tranh chấp tài sản.

Tuy nhiên, nó mới chỉ giải quyết được một phần rắc rối. Cái rắc rối lớn nhất và khó gỡ nhất là tình cảm, một người vợ yêu chồng nhưng chồng không yêu, đi yêu người khác (ngoại tình) thì sự đổ vỡ này pháp luật nào can thiệp được?

Tòa án nào có thể bắt người chồng yêu vợ được? Ly hôn hóa ra lại là biện pháp tối ưu nhất trong trường hợp này.

Nếu mục đích Pháp luật đưa ra nhằm ngăn chặn tình trạng ly hôn, gia đình tan vỡ thì chúng ta phải tìm hiểu nguyên nhân tận gốc từ khi hai người kết hôn.

Họ đến với nhau có bằng tình yêu không? Họ cưới nhau có phải “theo đơn của bác sỹ” không? Họ lấy nhau có phải không biết tí gì về nhau, cứ yêu là cưới?

Bởi cuộc sống hôn nhân nó là cả một Thế giới khác. Khi yêu thì cái gì cũng đẹp, đời toàn một màu hồng nhưng khi cưới nó còn có thêm nhiều lo toan, trách nhiệm và cả những “tật xấu” của người kia mà chỉ khi chung sống ta mới phát hiện ra và không thể chấp nhận.

Những cái đó có thể giết chết tình yêu và việc “ngoại tình” là hệ quả tất yếu.

Chung sống trước hôn nhân

Bởi vậy nên tôi mới đề cao chung sống tiền hôn nhân. Bản thân tôi đã trải qua và suýt lấy một người mà chắc chắn sau này tôi sẽ li dị... nếu như tôi không có ba tháng sống thử với anh ấy.

Chúng tôi yêu nhau năm năm ngọt ngào, những tưởng sẽ lấy nhau nhưng số phận đã tình cờ cho tôi một thời gian thử thách chung sống với anh ấy khi chúng tôi (người Hà Nội) vào Sài Gòn lập nghiệp.

Tôi trở thành trụ cột về tài chính khi mà lương tháng của tôi có một triệu đồng.

Tôi chi tiêu chắt bóp lo cho anh và “mái ấm” chung.

Quần áo anh tôi giặt, cơm anh ăn tôi nấu, bạn bè anh kéo đến nhà nhậu nhẹt - tôi phục vụ từ việc bỏ tiền túi đi chợ mua thức ăn, nấu nướng, hầu hạ đến dọn dẹp nhà cửa. Anh không bao giờ đụng chân đụng tay vào bất cứ việc gì trong nhà.

Việc duy nhất anh làm là nói yêu tôi và làm tình với tôi. Đến khi tôi vô cảm với những lời yêu, sợ phải làm tình thì tôi biết rằng: cuộc sống với anh sẽ là cả một địa ngục và nếu tôi lấy anh thì chắc chắn một ngày tôi sẽ ngoại tình rồi li hôn.

Vậy tôi đã nhìn thấy trước được tương lai và tôi có thể thay đổi tương lai ngay bây giờ, ngay trong tầm tay thì tại sao tôi không làm?

Vâng, tôi đã làm một việc quan trọng nhất, đúng đắn nhất để thay đổi cuộc đời tôi là chia tay anh.

Chia tay anh bây giờ để không bao giờ phải cưới anh. Chia tay anh bây giờ để không bao giờ có con với anh. Chia tay anh bây giờ để không bao giờ em phải ngoại tình. Chia tay anh bây giờ để không bao giờ phải li dị anh. Chia tay anh bây giờ để chúng ta không bao giờ phải khổ vì nhau.

Tin liên quan