Cái giá của độc đảng

  • 15 tháng 9 2013
  • nhận xét
Đảng kỳ của Đảng Cộng sản
Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo toàn diện đất nước Việt Nam suốt mấy mươi năm qua

Việc Đảng Cộng sản Việt Nam quyết bám giữ quyền lãnh đạo của mình là điều dễ hiểu.

Nhưng cái lý lẽ Đảng đưa ra mới khó hiểu.

Đảng nói rằng điều đó có lợi cho dân cho nước – đây là điều cần phải bàn lại.

Nhưng nó có lợi cho Đảng trước hết thì không có gì phải bàn cãi.

Thử động đến quyền lãnh đạo của Đảng xem. Sẽ biết!

Những ngày này, có lẽ ít ai biết rõ điều này hơn ông Lê Hiếu Đằng, người vừa kêu gọi thành lập đảng đối lập.

Đánh người nằm bịnh

Đầu tiên các báo mang họ ‘nhân dân’ nhưng thân Đảng điểm mặt ông Đằng. Tiếp đến các báo tỉnh báo thành, rồi báo ngành báo nghề đều ùa vào dập ông Đằng tới tấp.

Ỏng Lê Hiếu Đằng
Ỏng Lê Hiếu Đằng không phải là cán bộ Đảng đầu tiên đã từng phản bác Đảng

Tôi nghĩ các nhà lý luận của Đảng đang cơn giận mà nói vậy chứ chưa suy xét kỹ nội tình câu chuyện của ông Đằng.

Có câu: ‘Chim sắp chết cất tiếng nỉ non; người sắp chết nói lời thành thật’. Khi được ‘viết trong những ngày nằm bịnh’ – mà là trọng bệnh có phần sống phần chết – thì tôi tin những lời ông Đằng viết ra là rút gan rút ruột tận đáy lòng.

Với một người đã lăn lộn trong lòng Đảng bao nhiêu năm, một người lúc nào cũng cảm nghĩ về tình hình đất nước và trong khoảnh khắc thành thật nhất thì lời kêu gọi ‘thoái Đảng, lập đảng đối lập’ của ông thật không thể coi thường.

Hơn nữa, lúc đó tính mạng còn không giữ được thì ham hố chi mà ‘mưu đồ chính trị’ với ‘vị kỷ cá nhân’?

Với lại, từ bỏ niềm tin, đi giết lòng mình thì có dễ không nhất là khi cả đời đã hy sinh vì nó?

Cho nên, nói sao chứ ông Đằng không thể hàm hồ được. Ắt hẳn ông đã suy xét cặn kẽ, cân nhắc thấu đáo mọi bề trước khi đi đến quyết định làm Đảng tối tăm mặt mũi như thế.

Công và lợi

Theo báo Đảng thì sự lãnh đạo của Đảng nhân dân hoàn toàn ủng hộ còn lý do vì sao các học giả đã ‘phân tích nát nước’. Còn gì để bàn cãi nữa?

Theo sự phân tích này, thì nguyên do chính Đảng độc quyền lãnh đạo là Đảng có công còn dân có lợi.

Công là Đảng đã ‘cứu nước cứu dân’ và sắp sửa làm cho ‘dân giàu nước mạnh’. Công lớn bằng trời nên Đảng được độc quyền lãnh đạo trên toàn cõi Việt Nam.

Lãnh đạo LDP Shinzo Abe
Sau khi bị dân Nhật truất quyền, Đảng Dân chủ Tự do của ông Abe đã trở lại mạnh mẽ

Về ‘cứu nước cứu dân’ thì Đảng Quốc đại (INC) bên Ấn Độ chắc không thua gì Đảng vì đã dẫn dắt nhân dân Ấn Độ giành độc lập mà không tốn nhiều xương máu.

Về ‘dân giàu nước mạnh’ thì Đảng Dân chủ Tự do (LDP) của Nhật chắc không phải hổ thẹn so với Đảng vì đã đưa nước Nhật từ đống tro tàn thành cường quốc thế giới.

Ngay Campuchia sát bên, Đảng Nhân dân Campuchia (CPP) có công cứu nước khỏi họa diệt chủng lại còn đưa đất nước phát triển ổn định cho đến nay.

Nói như Đảng thì INC, LDP và CPP phải triệt hết đảng khác, viết lại Hiến pháp để tiếm quyền lãnh đạo hay sao?

Hoặc là họ không đủ ‘đỉnh cao trí tuệ’ như Đảng ta, hoặc là dân nước họ khó hơn dân ta nên họ không làm được như Đảng chăng?

Cứ cho là có công thì được quyền lãnh đạo đi, vậy còn có tội thì sao?

Cải cách ruộng đất bao nhiêu người chết? Kinh tế tập trung bao cấp tàn phá đất nước như thế nào? Tham nhũng làm mất bao nhiêu tiền thuế của dân? Rồi còn hàng tỉ đôla tiền thuế của dân chìm theo con tàu Vinashin thì sao?

Chẳng phải ‘thế lực thù địch’ nào mà chính Đảng đã thừa nhận những ‘sai lầm khuyết điểm’ kể trên.

Chẳng lẽ vài lời xin lỗi, mấy giọt nước mắt, một số vị bị cách chức, một vài người đi tù là xong? Còn Đảng chẳng hề hấn gì, vẫn cứ điềm nhiên tại vị.

Phiên tòa xét xử các quan chức Tiên Lãng
Các quan chức Tiên Lãng nhận mức án nhẹ hơn nhiều so với gia đình Đoàn Văn Vươn

Công lớn thì được thưởng to, tội nặng chỉ bị phạt nhẹ. Ai thông minh bằng Đảng đây?

Hơn nữa, theo lý mà suy, nếu dân thật sự trao quyền cho Đảng thì dân phải có quyền trừng phạt sai lầm của Đảng chứ?

Thế mà dân chả làm gì được Đảng cả. Có chăng được Đảng xin lỗi đã là hạnh phúc lắm rồi.

Lời nói suông

Công bằng mà nói, ở vị trí lãnh đạo đất nước, Đảng cũng muốn dân giàu nước mạnh. Có như thế Đảng mới chứng tỏ cái tài lãnh đạo của mình.

Cho nên câu nói ‘Đảng không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của nhân dân’ trong chừng mực nào đó cũng có thể xem là lời nói thật lòng.

Nhưng nếu vì thế mà cho rằng nên cho Đảng lãnh đạo thì chẳng khác nào đi dụ trẻ con.

Đảng chính trị nào không đặt mục tiêu vì dân vì nước? Tự dưng họ lập ra đảng phục vụ lợi ích riêng của họ rồi để dân bầu được sao?

Đảng nói dân từng theo Đảng giành độc lập dân tộc. Nhưng Đảng cũng nói một Đảng hôm qua tốt thì không có nghĩa hôm nay vẫn được dân tin.

Do đó, nếu không có gì đảm bảo Đảng chỉ vì và luôn vì lợi ích của dân thì đó chỉ là lời nói suông to tướng.

Nông dân Văn Giang chống chính quyền
Nông dân vốn hiền lành chất phác sao vẫn phản kháng chính quyền?

Không chỉ nói suông mà thực tế dường như chứng minh điều ngược lại.

Câu chuyện về tiếng súng của Đoàn Văn Vươn là minh chứng rõ ràng về việc chế độ Đảng quyền vì dân hay vì Đảng.

Chính quyền huyện Tiên Lãng thừa hiểu pháp luật nhưng họ vẫn cưỡng chế ngoài diện tích có quyết định cưỡng chế, phá nhà khi không có quy định cho phá nhà. Họ sẵn sàng chà đạp lên pháp luật. Vì sao? Vì pháp luật họ nắm trong tay và họ biết rằng người dân chả là gì trước chính quyền.

Một bên là người dân không có gì ngoài vũ khí tự tạo. Một bên là chính quyền với toàn bộ hệ thống quân đội, công an, luật pháp, tòa án và bộ máy tuyên truyền.

Đoàn Văn Vươn thể hiện hình ảnh của một người dân đen đúng nghĩa trước một chính quyền quá uy quyền.

Đảng nói Đảng cần toàn quyền để phục vụ nhân dân nhưng ai dám chắc Đảng không dùng quyền lực đó để trấn áp dân?

Chẳng lẽ người nông dân bảo vệ mồ hôi xương máu của mình lại là thế lực thù địch?

Chẳng lẽ Đảng vì lợi ích toàn dân nên có xâm phạm lợi ích một người dân cũng chẳng sao?

Nếu chính quyền thật sự vì dân thì họ đã suy nghĩ khác và hành xử khác.

Nếu chính quyền thật sự vì dân thì đâu có cảnh hàng ngàn nông dân mất đất mất đai bỏ nhà bỏ cửa ăn dầm nằm dề đi khiếu kiện từ ngày này qua tháng khác.

Chính quyền vì dân chắc không thể không hiểu rằng tiền bồi thường ăn tiêu dăm mười năm cũng hết, còn nhà cửa, ruộng vườn là nơi sống và sinh kế cả đời người ta.

Hậu quả không nhỏ

Đại hội Đảng Cộng hòa ở Mỹ năm 2012
Người dân Mỹ có nghĩ như Đảng là nước họ không dân chủ?

Công bằng mà nói nếu Đảng không vì dân thì dân đã không theo Đảng trong công cuộc giành độc lập trước đây.

Nhưng nếu Đảng với dân một lòng thì tại sao Đảng lại muốn quân đội bảo vệ Đảng trước tiên rồi mới đến nhân dân? Trong khi đó, không thiếu các đạo luật nhằm mục đích bảo vệ Đảng.

Tiếng là Quốc hội của dân làm luật, nhưng luật làm ra lại bảo vệ Đảng trước tiên, còn quyền Hiến định của dân lại không hề được ngó ngàng tới – chẳng hạn như có quyền biểu tình nhưng không có luật, còn nếu có luật thì sẽ là hạn chế bớt như quyền tự do ngôn luận.

Nhưng nay, nếu ai đó yêu cầu đưa hoạt động của Đảng vào quy củ bằng một đạo Luật thì Đảng nói ‘không cần thiết’. Trí tuệ đỉnh cao như thế thật khó ai bằng!

Về mặt thực tế, có những điều chứng minh ngược lời Đảng nói.

Về mặt lý thuyết, độc đảng dẫn đến những hậu quả không nhỏ mà không hiểu sao dù đã ‘phân tích nát nước’ nhưng các nhà lý luận của Đảng vẫn không nhìn thấy.

Một đảng nắm quyền lực tuyệt đối thì liệu có cưỡng được cám dỗ muốn làm gì thì làm, nhất là làm lợi cho bản thân, hay không?

Một Đảng không hề biết cạnh tranh là gì và sắp tới cũng không muốn cạnh tranh với ai liệu có luôn biết phấn đấu hay không?

Một Đảng mà người dân không bầu nhưng vẫn nắm quyền thì liệu có hiểu được tâm tư nguyện vọng của dân hay không?

Thành phố Việt Nam
Thành tích lãnh đạo của Đảng liệu chỉ có 'thắng lợi này đến thắng lợi khác'?

Không phải các nhà tư tưởng Ánh sáng ở Pháp ở không vẽ chuyện ‘tam quyền phân lập’; không phải những người sáng lập nước Mỹ rỗi hơi tự dưng tìm cách kiểm soát quyền lực.

Từ kinh nghiệm bản thân họ biết quyền lực không kiểm soát sẽ như thế nào.

Ai mà không vì lợi ích của bản thân? Ai mà chẳng muốn hô gió có gió, vẫy mưa được mưa? Ai đã nắm được quyền lực rồi mà lại chịu nhả ra bao giờ?

Chỉ khi một đảng không ham muốn quyền lực, chỉ khi quyền lực được kiểm soát thì quyền lực đó mới được sử dụng vì lợi ích của dân. Còn một đảng chăm chăm vào quyền lực thì không biết đảng đó sẽ làm chuyện gì.

Bệnh không uống thuốc

Vậy còn một đảng luôn ‘phê và tự phê’ thì sao? Liệu có là Đảng tốt cho dân?

Ngày xưa, vào Đảng là gian khổ, là hy sinh, thậm chí bỏ mạng. Tôi tin đó là đảng cách mạng và có sức mạnh.

Còn bây giờ, Đảng chễm chệ ngồi trên cao. Vào Đảng là có cơ lên chức nắm quyền, thêm tiền thêm bạc. Đảng đã trở thành một nơi dễ tha hóa và mất sức chiến đấu.

Khi nào vào Đảng không tự khắc sẽ có quyền hành, khi nào vào Đảng là phải làm sao để được dân bầu, khi nào biết thắc thỏm lo âu sợ dân quay lưng thì các đảng viên mới tận tâm tận lực.

Có người nói đảng viên suy thoái chỉ là hiện tượng, nhưng suy thoái mãi không sửa được thì đã thành bản chất mất rồi!

Không phải bây giờ mà mấy chục năm qua lúc nào cũng nghe chỉnh đốn Đảng.

Panô tuyên truyền của Đả̀ng
Đảng đề ra công thức nhân dân làm chủ nhưng vẫn phải để Đảng lãnh đạo

Đơn giản con người tốt hay xấu không thể chỉ trông chờ vào ý thức bản thân được.

Căn bệnh suy thoái trong Đảng không phải không có thuốc chữa. Có điều liều thuốc này Đảng nhất định không chịu uống.

Liều thuốc này tôi cho rằng không chỉ chữa dứt suy thoái mà còn các bệnh tình nan giải khác của Đảng, trong đó có bệnh quan liêu, xa rời quần chúng.

Các đảng ở các nước cần lá phiếu của dân nên họ cần phải biết dân nghĩ gì, còn Đảng ta dân có nghĩ thế nào thì Đảng cũng vẫn nắm quyền.

Quyền lực là do Đảng giao, chứ có phải dân giao đâu. Chả trách quan chức chỉ biết có Đảng chứ chẳng thấy dân.

Đó là đặc tính điển hình của nhà nước cai trị chứ không phải phục vụ.

Quyền lực của dân

Nói vậy chẳng phải người dân đang đóng thuế nuôi bộ máy cai trị mình sao?

Có người nói đa đảng là âm mưu muốn giành quyền lực của Đảng. Suy cho cùng, đa đảng chính là trả quyền lực về cho nhân dân.

Người dân Campuchia tổng tuyển cử tháng 7 năm 2013
Người dân các nước, trong đó có Campuchia, có quyền lựa chọn đảng phái để giao quyền lực

Người dân thông qua lá phiếu sẽ thực hiện quyền làm chủ đất nước của mình. Đảng nào giỏi thì dân chọn để giao quyền. Đó là quyền mà người dân nhiều nước có từ lâu nhưng người dân Việt Nam chưa được hưởng.

Người dân đổ mồ hôi xây dựng nên đất nước này, bỏ xương máu bảo vệ mảnh đất này thì chính người dân chứ không phải bất kỳ đảng phái nào mới là chủ nhân của dải non sông gấm vóc này.

Đảng người ta được dân bầu lên nắm quyền, còn Đảng ta vừa cầm quyền vừa nơm nớp lo sợ bị người dân lật đổ. Xem cái cách Đảng bao quanh mình bằng công an, quân đội, bằng bộ máy tuyên truyền trong khi đảng người ta không phải làm như vậy thì thử hỏi ai chính đáng hơn ai?

Bao nhiêu tiền của của nhân dân, bao nhiêu nguồn lực của đất nước đã được chi tiêu vào mục đích bảo vệ Đảng.

Xem ra cái giá của độc đảng không hề nhỏ. Số tiền đó mà đem đi đầu tư phát triển đất nước thì sẽ như thế nào?

Chẳng lẽ nhân dân Việt Nam không xứng đáng tự quyết định vận mệnh của mình hay sao?

Đảng có công to nhường ấy, trí tuệ nhường ấy, tài năng nhường ấy, tâm huyết nhường ấy, uy tín nhường ấy mà sợ dân không bầu cho Đảng sao?

‘Dân chủ độc đảng’

Một phiên họp phê và tự phê của Đảng
Liệu phê và tự phê có là cứu cánh cho Đảng?

Ấy vậy mà không biết các lý thuyết gia của Đảng nặn kiểu gì thành ra ‘độc đảng vẫn dân chủ’ còn ‘đa đảng chưa chắc đã dân chủ’.

Tôi chỉ nghĩ đơn giản là trong một gia đình mà chỉ một anh có toàn quyền còn những người khác không được phép hó hé thì chắc chắn không phải là dân chủ.

Với lại, cuộc sống này vốn dĩ đã đa nguyên, trăm người mười ý không ai giống ai thì tại sao chỉ có tư tưởng cộng sản mới được tồn tại còn những tư tưởng khác thì không?

Để giải thích cho cái ‘độc đảng dân chủ’ ấy, Đảng dùng đến ‘tính giai cấp’.

Tuy nhiên, dùng một khái niệm mà chỉ tồn tại trong phạm vi của Đảng Cộng sản để rồi đi đến kết luận về tính dân chủ vốn là một giá trị phổ quát của loài người thì liệu có hợp lẽ?

Thử hỏi người dân các nước xem có ai cho mình thuộc giai cấp nào và có dùng ‘bạo lực cách mạng’ để ‘đấu tranh giai cấp’ hay không? Ngay ở Việt Nam bây giờ mà hỏi ai đó thuộc giai cấp bóc lột hay bị bóc lột có khi người ta xem anh là người cõi nào mới xuống.

Đảng nói ở Mỹ dù Dân chủ hay Cộng hòa thì đều là của giai cấp tư sản và phục vụ lợi ích riêng giai cấp. Nếu vậy người dân Mỹ bầu cho các đảng này làm gì? Còn Đảng Cộng sản của giai cấp bị bóc lột đó, sao dân Mỹ họ không bầu?

Còn nếu nói đa đảng là của ‘giai cấp tư sản’ vậy thì ở Nga giải thích thế nào về việc Đảng Cộng sản nước này có thể làm nên chuyện trong các kỳ bầu cử?

Một phiên họp của Quốc hội Việt Nam
Quốc hội Việt Nam là của dân bầu nhưng sao lại toàn tuân theo lệnh Đảng?

Đảng cảnh báo tranh chấp đảng phái ‘cản trở sự phát triển chung của xã hội’. Thế sao các nước phương Tây phát triển nhanh thế? Không có ai săm soi thì tha hồ mà tự tung tự tác à? Lúc đó sự phát triển còn bị cản trở hơn mấ́y lần.

Nếu Đảng cứ nhẫt quyết đòi độc quyền lãnh đạo đất nước thì trách nhiệm Đảng phải gánh vác lớn đến thế nào chắc hẳn Đảng phải biết. Mọi thành bại của dân tộc, hưng vong của đất nước đều nằm trong tay Đảng.

Điều thấy rõ là trong lúc thế giới phát triển vũ bão như hiện nay, Việt Nam đứng trước nguy cơ tụt hậu hơn bao giờ hết.