« Bài trước | Trang chính | Bài sau »

Hết tin vào hoa hồng

Phân loại:

Nguyễn Hùng Nguyễn Hùng | 2009-09-30, 14:22

466-262-sun.jpg

Hồi nhỏ ở Việt Nam tôi từng xem các bộ phim trinh thám trong đó có một nhân vật nữ rất ấn tượng với câu nói mỗi khi chia tay: ''Hãy tin ở Hoa Hồng''.

Hoa Hồng trong phim đã nói là làm, đã làm là thành công, không phụ lòng những người tin cô và cả khán giả màn ảnh nhỏ.

Hồi cuối những năm 90 cũng còn có kịch 'Tin ở Hoa Hồng' của Lưu Quang Vũ nói về câu chuyện của một số bạn trẻ còn quá ngây thơ và không biết rằng cuộc đời không chỉ có hoa hồng mà còn có những cuộc chiến không cân sức với cái xấu, và những thất bại.

Nhưng câu chuyện này là về bông hồng đỏ chót ở nước Anh, biểu tượng của Đảng Lao động với những lời hứa làm trong sạch chính trị và tấn công cái xấu không khoan nhượng.

Ngày hôm nay, tờ báo The Sun (Mặt Trời), bao giờ cũng in tên báo bằng chữ đỏ như màu cờ, đã tuyên bố từ bỏ bạn tình Lao Động sau 12 năm khá chung thủy.

Cũng phải giải thích thêm với qúy vị The Sun là tờ báo lá cải số một ở Anh và họ tự nhận có 10 triệu độc giả thường xuyên.

Thống kê chính thức cho thấy mỗi ngày The Sun bán được hơn ba triệu tờ báo và nếu cứ mỗi tờ có vài ba người đọc thì có lẽ số độc giả của họ cũng lên tới 10 triệu.

Nhật báo này ngày nào cũng đăng ảnh phóng to của một cô gái hở hang trên không mặc gì, dưới chỉ có chút xíu vải và người đọc thường là tầng lớp lao động, đối tượng mà Đảng Lao Động coi là xương sống của họ.

The Sun đã từng ủng hộ Lao Động hồi họ lên nắm quyền năm 1997 và suốt từ đó cho tới nay khi họ đăng bài đinh trên trang nhất với tựa đề 'Labour's Lost It', tạm dịch 'Lao Động Hết Hay'.

'Dối trá'

Cách đây 12 năm, với gương mặt trẻ trung của Tony Blair, Lao Động đã thuyết phục được truyền thông và người dân tin vào họ.

Khi đó The Sun thuộc quyền quản lý của Rupert Murdoch, và nay là của con trai ông, James Murdoch đã nhiệt tình ủng hộ các chương trình cải cách và hứa hẹn một cách cai trị trong sạch và quyết tâm.

Nay ông Tony Blair đã ra đi sau khi mất tín nhiệm với người dân vì đưa quân vào Iraq và người kế nhiệm ông không qua bầu cử Gordon Brown đang chịu hậu quả của những chính sách của người tiền nhiệm, cộng thêm sự tàn phá của cơn bão tài chính mà Anh nằm trong số các nước bị ảnh hưởng nặng nề nhất và trên hết là khả năng thuyết phục truyền thông và dân chúng còn khiêm tốn.

Báo The Sun đã chọn đúng ngày sau khi Thủ tướng Gordon Brown có bài phát biểu được coi là ''bài phát biểu trong đời'' tại đại hội của Đảng Lao Động để tuyên bố giã từ đảng này.

Họ liệt ra một loạt thất bại của nước Anh trong đó có chuyện Anh ngày nay đã chính thức là nước tệ nhất trong các nước phát triển đối với trẻ em và nói thêm:

''Tham vọng chính của Lao Động không phải là cải thiện nước Anh. Trái lại đó là giữ quyền lực bằng mọi giá - với họ không một sự dối trá nào được coi là quá đáng trong sự tự tôn triền miên và tàn nhẫn.''

Vĩ đại

Thú thực hồi ông Brown mới lên cầm quyền tôi đã định viết thư cho ông nói về những điều mà tôi là một cử tri muốn ông thực hiện.

Một trong số những điều đó là đặt trọng tâm vào sự phát triển lành mạnh của các gia đình như nền tảng của một xã hội.

Nhưng rồi thực tế xã hội đã cho thấy mọi việc đã vượt quá tầm tay của ông Brown.

Nền kinh tế Anh mà trước đây chính ông Brown tự nhận mình có công khi thị trường chứng khoán và bất động sản tăng vùn vụt nay chỉ còn là cái bóng mờ nhạt của nó.

Thanh thiếu niên Anh được đánh giá vào hàng hư hỏng nhất Châu Âu.

Các cuộc tấn công bằng dao tăng lên trông thấy, có những em bé bị lạm dụng tra tấn nhiều năm không phát hiện, có những kẻ giết người rồi báo chí mới vạch ra rằng những kẻ đó đáng ra phải đang ở tù nhưng vì chính quyền lơ là.

Rồi hơn hết là một loạt các dân biểu Anh tìm đủ mọi cách để móc tiền thuế của dân càng nhiều càng tốt.

Nói như thế không có nghĩa là mọi thứ ở nước Anh đều xấu.

Nhưng nhiều người Anh nói hãy đưa chữ 'Great' (vĩ đại, to lớn) trở lại vào tên của nước Anh - Great Britain.

Và thay cho lời kết là một số ý kiến của những người Anh về những lời hứa của đảng 'Hoa Hồng' trên diễn đàn của BBC và một số báo khác.

Hy vọng sẽ nhận được cảm nhận của quý vị về nước Anh.

Tom Mac
Nếu Đảng Lao Động thực sự lắng nghe và muốn thắng, hãy thay thế ông Brown bằng... tôi cũng không biết bằng ai nữa, một con khỉ chẳng hạn, bất kỳ ai cũng tốt hơn ông Brown và tôi sẽ bỏ phiếu cho đảng. Tôi hứa đấy.

Yarm, Anh Quốc
Trong diễn văn ông Brown khẳng định quyết tâm cho đi 0,7% GDP dưới dạng ''Viện trợ Quốc tế'', liệu ông này có hâm không? Đất nước thì gần phá sản và ông Brown vẫn không dừng được chuyện ném đi hàng tỷ tiền thuế mà người dân vất vả mới kiếm được cho các nước khác.

V Gerrard, Dublin, Cộng hòa Ireland
Nước Anh phải có lựa chọn kinh khủng vì tất cả những chính trị gia để chọn lựa đều ''kinh khủng''.

Shaun Fowler
Tôi thường không mua báo The Sun và chỉ lướt qua khi không có gì để đọc tại quán ăn nhanh của người Trung Quốc. Hầu hết những người đọc The Sun thậm chí còn không thèm đi bỏ phiếu, họ là những kẻ lười. Tôi ghét đảng Lao Động nhưng triển vọng đảng Bảo Thủ lên cầm quyền thực là ngày tận thế. Họ không có viễn kiến cho tương lai, không có chính sách và tóm lại là chẳng có gì hết. Những con lợn béo sẽ làm chủ trang trại trong khi các con vật khác sẽ khổ sở trong bóng tối. Chúng ta có nền chính trị ao tù nước đọng với sự cai trị của một đảng trong thời gian qua. Và tệ hại hơn chúng ta có thứ rẻ rách gọi là The Sun.

Richard, Bristol/Seoul
Tôi tò mò muốn biết có bao nhiêu người ở Anh đang đả phá chính phủ và nền kinh tế bằng cách gõ bàn phím máy tính qua đường truyền băng thông rộng và vừa đánh máy vừa xem TV độ phân giải cao ở góc phòng? Tôi thực sự mong muốn người ta nhìn mọi việc đúng mức hơn chứ tôi chỉ thấy những lời kêu ca của những gã ngốc chưa quen sống bớt sung túc một chút.

Tom, Anh Quốc
Tôi quá vui mừng khi Lao Động đuổi cổ ông Blair (cựu Thủ tướng) và đã gia nhập Đảng. Bốn tháng sau tôi đã xin ra vì chủ nghĩa dạy bảo của ông Brown đã quá rõ. Ông ấy không làm được việc gì cho ra hồn. Tôi không nhớ là có ông Thủ tướng nào đã không giữ lời hứa nhiều như thế, cứ như thể những lời nói chẳng có giá trị gì với ông ấy.

John DAKIN, Bristol, Anh
Tôi chưa bao giờ thấy nhiều sự phô trương như thế kể từ khi xem các phim lịch sử về Hitler tại đại hội của Đảng Quốc xã ở Nuremberg - từ cách phát biểu của các diễn giả tới các khán giả cứ trố mắt và cả tin. Họ muốn lá phiếu của tôi thì cũng giống như bảo con gà tây bỏ phiếu cho bữa tiệc Giáng Sinh.

BeppeSapone, Belfast, Anh
Nền kinh tế đang hồi phục chủ yếu nhờ vào sự mất giả của đồng Bảng - sự kiện nằm ngoài tầm kiểm soát của chính quyền này nhưng họ sẽ tìm cách để kể công cho dù họ chỉ là khán giả trong suốt cả cuộc khủng hoảng tài chính này.

David, Sleaford
Diễn đàn cải lương này đã bị những ủng hộ viên của Đảng Bảo Thủ đối lập cướp mất từ lâu rồi. Họ là những người buồn chán, thiển cận và ảo tưởng. Họ không còn nhớ chút gì về mớ bòng bong mà Đảng Bảo Thủ đã để lại và Tân Lao Động phải dọn dẹp để đổi mới đất nước. Bà Thatcher (Chúa hãy cứu linh hồn bà ấy nếu bà ấy có linh hồn) và những kẻ ngu ngốc khác đã làm cho nước Anh suýt phá sản. Chúng tôi vẫn nhớ những ngày đó.

Ranulf Griffiths
Khả năng thắng cử của ông Gordon Brown đã nhỏ lại còn nhỏ nữa khi The Sun không còn ủng họ Đảng Lao Động. Mười phần trăm ở tầng lớp thấp của xã hội sau khi đọc tờ báo ''mở mang trí tuệ này'' sẽ ngay lập tức thay đổi và ủng hộ đảng mà The Sun ủng hộ. Họ như đàn cừu kêu Ba-a-a-ah...

Không, ông ấy sẽ không thắng được. Cũng giống như Bush và Đảng Cộng Hòa, ông Brown đã giết Lao Động.

Adrian Jones
Tôi nghĩ Đảng Bảo Thủ im tiếng vì họ thấy có quá nhiều thứ cần sửa chữa, một mớ bòng bong quá lớn để dọn dẹp, có quá nhiều nợ cần phải trả. Họ chỉ đứng đó miệng há hốc ra và không biết bắt đầu từ đâu. Bất cứ điều gì họ làm cũng sẽ không được công chúng thích từ tăng thuế tới giảm chi tiêu. Mọi thứ sẽ tồi tệ đi trước khi nó được cải thiện - nhưng nó sẽ được cải thiện. Ai ghét đảng Bảo Thủ là ghét những người tạo ra của cải.

William Grierson
Nếu có bầu cử ngày hôm nay Đảng Lao Động sẽ bị xóa sổ. Chúng ta đã phải nghe quá nhiều lời hùng biện và thủ đoạn truyền thông tới mức mọi người phát điên hết rồi. Nếu thực sự Thủ Tướng ''quan tâm tới ý kiến của người Anh'' thì sao ông ấy không kêu gọi bầu cử ngay đi cho đỡ tốn thời gian, nước bọt và tiền bạc.

David H
Ông Brown nói về ''một loạt các ý tưởng mới''. Thế Đảng Lao Động đã làm gì với đa số áp đảo trong quốc hội trong suốt 12 năm qua mà BÂY GIỜ lại cần tới một loạt ý tưởng mới. Đây là sự thừa nhận rằng những ý tưởng cũ là sai và thực tế là chúng ta có thể nói cho họ biết nếu họ lắng nghe người dân thay vì tham gia những cuộc chiến không cần thiết và không lường trước được cuộc khủng hoảng trong lúc để dân nhập cư ngập tràn nước Anh. Ý tưởng tốt nhất bây giờ là tổ chức bầu cử ngay và dĩ nhiên là họ sẽ không làm vậy.

Bình luậnĐể lại lời bình

  • 1. Vào lúc 00:47 ngày 2 October 2009, Anh Tuấn đã viết:

    Tóm lại là anh Nguyễn Hùng cũng có quan điểm giống cái báo lá cải The Sun, chuyển từ Đỏ (Lao Động) sang Xanh (Bảo Thủ).

    Ông Brown đã tự xổ toẹt hàng loạt khó khăn tại đại hội Đảng Lao Động. Rồi hứa đủ thứ chính sách từ việc trông trẻ, y tế miễn phí cho người già, ... đến cả thay đổi hệ thống bầu cử. Nhưng đòn chính vẫn là do kinh tế bết bát và thâm hụt ngân sách nặng. Đồng bảng tụt giá khiến kinh tế dễ thở đôi chút thì cũng chẳng bởi tại ông Brown. Mà ông Brown đã thi đấu ở ngoài đâu, mới chỉ là được từ trong nhà thôi dù cũng khá lùm xùm (thay Blair).

    Lần này nước Anh lại giống bên Nhật thôi. Chỉ khác là Đảng Bảo Thủ nếu có trở lại thì với một lãnh đạo sáng sủa và năng động David Cameron. Xem ra còn sáng hơn ông Hatoyama từ lý lịch xuất thân cho đến vị thế trong Đảng. Đúng là thời thế thay đổi. Sir John Major trước đây không có gì nổi trội cũng được 7 năm. Đảng Lao Động rồi cải tổ lại bộ mặt của mình mà không có Brown. Chẳng có gì đáng buồn cả. Hệ thống chính trị một lần nữa thay máu, dù thế nào vẫn là chuyện tương lai. Một sự kiện kiểu Mỹ sẽ sớm xảy ra?

    Tiếc cho bác Blair, Brown, đã từng nhiều chiến tích nổ đanh trời thế mà rồi vẫn sa cơ lỡ vận giữa đường. Ra đi là hết, chứ ở Việt Nam, là các bác cứ làm đợi đến về nghỉ hưu thì đàn em mới có dịp lên thay. Bị chỉ trích như các bác vẫn là chuyện nhỏ so với ở Việt Nam.

  • 2. Vào lúc 00:54 ngày 2 October 2009, Blgman đã viết:

    Tôi đọc bài của anh NH, và cảm thấy như là mình đang xem một trận đấu bóng, trong đó, ngôi sao G.Brown được chờ đợi không phải khi nào ghi bàn mà là khi nào đá phản lưới nhà hay khi nào bị đuổi khỏi sân.

    Tôi không rõ là trận đấu này có được điều khiển bởi một vị trọng tài công minh không. Một người bạn của tôi gọi những gì đang diễn ra chẳng qua cũng chỉ là những màn 'đấu đá chính trị', rằng nó thật bát nháo và 'khán giả' rồi cũng chỉ là con rối bị tung hỏa mù.

    Bạn tôi cũng nói thêm rằng cạnh tranh chính trị là thứ cạnh tranh không thể kiểm soát được. Dĩ nhiên là bạn ấy về phe tạm gọi là 'chính trị không cạnh tranh'.

    Tôi không biết ở nước mình nền chính trị có cạnh tranh hay không. Nhưng tôi chắc một điều rằng bầu không khí chính trị bao giờ cũng mang một sắc màu tươi thắm, đỏ chói, rạng ngời, đầy lạc quan. Và đây là một điều mà tôi cũng không hiểu: 'đã tốt như vậy rồi thì cần gì mà cứ phải bầu với chả cử nữa nhỉ?'

    Tôi cũng không rõ là từ hồi chuyển sang chế độ quân chủ lập hiến, nước Anh có bao nhiêu kỳ bầu cử vô ích. Ý tôi là bầu cử xong rồi cũng như không, 'ông mới lên còn thua ông cũ'.

    Và tôi cũng không rõ là người được bầu trong những kỳ vô ích đó (nếu có) tại vị được bao lâu?

    Tôi rất muốn nói với bạn tôi rằng không khí chính trị đó rất sinh động, và rất thực, chứ không có gì màu mè bát nháo ảo thuật tung hứng gì cả.

    Tôi cũng rất muốn nói với bạn tôi rằng cạnh tranh chính trị đó rất sòng phẳng.

    Nhưng có lẽ đành nhờ quý vị vậy, vì rằng lý luận và thực tiễn của tôi quá nhỏ để thuyết phục bạn ấy.

  • 3. Vào lúc 15:05 ngày 2 October 2009, Kick đã viết:

    Nước Anh đã già nua , cũ kĩ vậy nên sự lạnh lùng , thờ ơ và hồ nghi là vấn đề tất yếu phải xảy ra cho cái xứ sở sương mù này . Nước Anh giờ đây đang thiếu ánh sáng cho sự phát trển của "hoa hồng" . Mọi thứ sẽ bình thường thôi ! Bởi lẽ phớt tỉnh Ăng Lê chính là tính cách của nước Anh .

  • 4. Vào lúc 18:28 ngày 2 October 2009, Linh đã viết:

    Nền chính trị Anh cũng nhàm chán y hệt Việt Nam. Chẳng có gì nhiều để bàn.

  • 5. Vào lúc 00:09 ngày 7 October 2009, Vượng đã viết:

    Nếu nền chính trị Anh có 'nhàm chán' thật thì đó là kiểu nhàm chán không thể đem đồng hoá 'y hệt Việt Nam' như Linh đã viết.

    Cái nhàm chán của xứ sở được bảo đảm từ lâu về tự do ứng cử, tranh cử, bầu cử và tự do chính kiến. Ai cũng có quyền được nói hay thông qua đảng của mình để nói, gây áp lực lên các chính sách được soạn thảo, ban hành bởi các chính trị gia.

    Tôi chỉ mong sao nền chính trị VN cũng 'nhàm chán' như thế cho bà con mình biết thế nào là sự nhàm chán của tự do chính trị.

    Sự khác biệt khi họ cầm lá phiếu bầu trong tay để làm quyết định lựa chọn của chính mình mà không ai có thể 'làm dùm', nói trắng ra là đã được quyết định sẵn như ở VN.

    Dù kẻ thắng cử có thể không phải là người ta muốn chọn mặt gởi vàng, nhưng chỉ có cách đó công lý, công bằng mới được tái lập.

    Đa số phục tùng thiểu số theo nguyên tắc chọn lựa bình đẳng, công khai, minh bạch. Ai bất mãn, dèm pha hay muốn lật đổ thì đều phải đợi hết nhiệm kỳ nếu các chính trị gia không muốn từ chức trước kỳ hạn.

    Tôi mong ngày được trải nghiệm sự nhàm chán ấy.

    Nhân phẩm làm người ở VN đã bị hạ giá cùng cực chỉ tính riêng về phương diện mất trắng quyền tự do chính trị sống còn này. Lãnh đạo ta quả là 'vô vàn sáng suốt' khi để Campuchia qua mặt mình điểm này.

BBC © 2014 BBC không chịu trách nhiệm về nội dung các trang bên ngoài.

Trang này hiển thị tốt nhất với phần mềm lướt mạng có mở CSS. Nếu không có chức năng này, hoặc phần mềm cũ, bạn vẫn đọc được nội dung trên trang này nhưng không tận dụng được hết các chức năng. Nếu có thể hãy nghĩ đến chuyện nâng cấp phần mềm hoặc mở CSS lên.