« Bài trước | Trang chính | Bài sau »

'Cẩm nang biểu tình' giữa thời Bức Xúc

Nguyễn Giang Nguyễn Giang | 2011-11-15, 16:16

Cảnh bạo lực ở Warsaw hôm 11/11/2011 gây bất ngờ cho nhiều người

Cảnh bạo lực ở Warsaw hôm 11/11/2011 gây bất ngờ cho nhiều người

Cuối tuần qua, tôi xem truyền hình mà thấy kinh hoàng trước cảnh ẩu đả của hàng nghìn thanh thiếu niên giữa thủ đô Ba Lan.

Nhận lời mời của một số tổ chức thiên tả và chống tư bản chủ nghĩa của Ba Lan, các nhóm từ Đức sang với mục tiêu 'tấn công tân phát-xít', đã đánh nhau với đoàn tuần hành của phe dân tộc chủ nghĩa Ba Lan nhân ngày Độc lập 11/11 ở nước này.

Khi bạo động nổ ra, cả hai nhóm này cũng tấn công cảnh sát, khiến ít nhất 40 nhân viên công lực ở Warsaw bị thương.

Thời Phản Kháng

Phong trào biểu tình đã lan đến Ba Lan, kể cả khi nước này không nằm trong khu vực đồng euro đang khốn đốn.

Phong trào này dù tự phát cũng không hẳn là thiếu đường hướng, và ít nhiều lý luận.

Lời kêu gọi từ ông cụ người Pháp Stéphane Hessel, nay đang là cẩm nang của giới biểu tình quốc tế.

Năm nay 94 tuổi, ông cụ từng tham gia kháng chiến chống phát-xít Đức, bị tù ở Buchenwald, và là một nhà ngoại giao của châu Âu nên khá có uy tín.

Nhưng nổi tiếng hơn cả là tập tiểu luận của ông kêu gọi biểu tình, phản đối mang tên "Indignez Vous!", mà bản dịch tiếng Anh năm 2010 là 'Time for Outrage' (Thời Bức xúc).

Cuốn sách, tạm dịch là 'Hãy phản kháng!' không phải là một triết thuyết gì, như chính lời cụ già nói với các nhà báo mới hôm tuần qua, mà chỉ là kêu gọi người dân xuống đường để lên tiếng đòi các quyền của mình.

Theo cụ, ngay tại châu Âu, châu Mỹ, chưa nói đến các xứ sở khác, quyền tự do và nhân phẩm đã bị các chính phủ "làm mục nát", và công chúng chỉ có cách lên tiếng công khai, và đấu tranh thì mới giành lại được.

Cụ Stephane Hessel nói cần đấu tranh để đòi công bằng xã hội, chính trị và kinh tế, nghĩa là trong mọi lĩnh vực.

Mục tiêu đấu tranh không quan trọng bằng hành động biểu lộ ra thái độ bất bình của mình.


Cụ già Stephane Hessel là tác giả cuốn 'Thời Bức Xúc'

Và cụ già Pháp tin tưởng một cách khá lạ rằng cứ đấu tranh đi rồi sẽ tìm ra mục tiêu.

Tập sách đã bán được cả triệu bản chỉ ở Pháp nay là cẩm nang của các nhóm biểu tình từ Bắc Phi đến Nam Mỹ và châu Âu.

Thực ra, chuyện kêu gọi đòi các quyền thì thời nào cũng có.

Thế hệ 1968 ở Âu Mỹ cũng đòi quyền yêu, 'giao hoan, không giao chiến' và quyền tự do sáng tạo để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt sau Thế Chiến 2.

Thế hệ 1989 đòi tự do dân chủ và nhân quyền chống lại áp chế của ý thức hệ và nhà nước độc đoán.

Thế hệ 2011 này, theo các khẩu hiệu của những nhóm xuống đường, đang đòi quyết định tương lai, và chống lại thói 'vô trách nhiệm' của tầng lớp trên.

Làn sóng tiếp theo?

Có thể hiểu đơn giản rằng toàn cầu hóa đợt một đã làm tan rã hệ thống xã hội chủ nghĩa kiểu Liên Xô hai thập niên trước.

Nay đợt tiếp theo của nó thách thức cả hệ thống tư bản ở nhiều quốc gia và lan từ Trung Đông, Bắc Phi sang Âu Mỹ và châu Á.

Tùy vào tình hình mỗi nơi mà phong trào này mang hình thái khác nhau nhưng yếu tố chung là bất bình với tầng lớp trên.

Chuyện phân định đúng sai cũng còn tùy hoàn cảnh nhưng sức ép của phong trào này đang khiến một định kiến của chúng ta về các mô hình, các thể chế đều có thể trở thành lạc hậu nhanh chóng.

Dù một số nơi người ta nêu khẩu hiệu 'Cách mạng' nhưng có vẻ đây không phải là phong trào như quốc tế cộng sản ngày trước với một Comintern từ Kremlin chỉ đạo.

Nhưng chính vì không có lãnh đạo tập trung, các đợt phản kháng toàn cầu này sẽ biến thiên và bùng phát bất chợt.

Hệ thống nào yếu kém, lắm bệnh, không trụ được thì sẽ bị đổ.

Lãnh đạo nào không xử lý được vấn đề thì phải ra đi.

Nhẹ nhàng thì từ chức như ở Hy Lạp và Ý, còn bạo lực thì như ở Trung Đông.

Trong hoàn cảnh này, có cơ chế đúng lúc, uyển chuyển và dân chủ để giải tỏa các nhức nhối sâu nặng sẽ giúp xã hội giữ được ổn định.

Nhìn rộng ra, nhiều vấn đề mang tính cội rễ có tính toàn cầu trong khi chưa thấy có cơ chế gì chung để giải quyết.

Các nhà lãnh đạo cũng biết điều đó và liên tiếp họp để trấn an nhau và tỏ ra đang cố gắng tìm hướng giải quyết.

Nhưng hội nghị thượng đỉnh nhiều có sửa được 'lỗi hệ thống' của thế giới hiện nay?

Trấn áp bằng bạo lực chắc chắn chỉ gây phản ứng khiến bạo động lên cao, còn tung tiền ra để 'dập lửa' cũng có thể không đạt mục tiêu.

Và nếu các phương thuốc đó đều không trị được bệnh thì liệu một thế giới mới có ló rạng?

Hay chúng ta còn phải trải qua một thời đại phản kháng mà nay mới chỉ bắt đầu?

Bình luậnĐể lại lời bình

  • 1. Vào lúc 15:16 ngày 16 November 2011, Tran Ai Quoc đã viết:

    chuyện gì đang xảy ra vậy? Thế giới đến hồi tận thề rồi sao? Phải chăng Karl Marx đã đúng? CHTB tự sinh rồi sẽ tự diệt??

  • 2. Vào lúc 16:58 ngày 16 November 2011, Nguyễn Hùng Ngọc Hà đã viết:

    “Dù một số nơi người ta nêu khẩu hiệu 'Cách mạng' nhưng có vẻ đây không phải là phong trào như quốc tế cộng sản ngày trước với một Comintern từ Kremlin chỉ đạo.”
    Đúng là như vậy đấy Anh Nguyễn Giang à! Không có một Kremlin chỉ đạo hay xuyên tạc cả nhưng tôi tin rằng đây là phong trao “công sản” và cái gì đến sẽ đến nó đang xảy ra theo một thực tế khách quan như một kịch bản tự biên tự diễn, vai trò của đạo diễn vở kịch này không có, các diễn viên đang diễn một vở diễn không cần một kịch bản soạn sẵn, các diễn viên đang diễn một kịch bản khách quan từ một thực tế của XH Tư bản, đang phản ảnh một thực tế bất công bóc lột người lao động trong XH Tư bản, đang thể hiện sự bất công bằng XH, giá trị thặng dư không được ăn chia công bằng, giai cấp bóc lột đang chiếm một tỷ lệ thấp (1%) nhưng giàu có hơn giai cấp bị bóc lột (99%)
    Vỡ diễn như đang diễn theo một kịch bản tất yếu như Các Mác và Ăngghen đã chỉ rõ “đối với chúng ta, chủ nghĩa công sản không phải là một trạng thái cần phải sáng tạo ra, không phải là lý tưởng mà hiện thực phải tuân theo. Chúng ta gọi chủ nghĩa công sản là một phong trào hiện thực, nó xóa bỏ trạng thái hiện nay. Những điều kiện của phong trào ấy là do những tiền đề hiện tại tạo ra”.
    Đoạn kết vỡ diễn này chắc sẽ chờ xem thôi. Rất mong đoạn kết vỡ diễn này thật có hậu! XHCN muôn năm!

  • 3. Vào lúc 17:05 ngày 16 November 2011, Nguyễn Hùng Ngọc Hà đã viết:

    “Dù một số nơi người ta nêu khẩu hiệu 'Cách mạng' nhưng có vẻ đây không phải là phong trào như quốc tế cộng sản ngày trước với một Comintern từ Kremlin chỉ đạo.”
    Đúng là như vậy đấy Anh Nguyễn Giang à! Không có một Kremlin chỉ đạo hay xuyên tạc cả nhưng tôi tin rằng đây là phong trao “công sản” và cái gì đến sẽ đến nó đang xảy ra theo một thực tế khách quan như một kịch bản tự biên tự diễn, vai trò của đạo diễn vở kịch này không có, các diễn viên đang diễn một vở diễn không cần một kịch bản soạn sẵn, các diễn viên đang diễn một kịch bản khách quan từ một thực tế của XH Tư bản, đang phản ảnh một thực tế bất công bóc lột người lao động trong XH Tư bản, đang thể hiện sự bất công bằng XH, giá trị thặng dư không được ăn chia công bằng, giai cấp bóc lột đang chiếm một tỷ lệ thấp (1%) nhưng giàu có hơn giai cấp bị bóc lột (99%)
    Vỡ diễn như đang diễn theo một kịch bản tất yếu như Các Mác và Ăngghen đã chỉ rõ “đối với chúng ta, chủ nghĩa công sản không phải là một trạng thái cần phải sáng tạo ra, không phải là lý tưởng mà hiện thực phải tuân theo. Chúng ta gọi chủ nghĩa công sản là một phong trào hiện thực, nó xóa bỏ trạng thái hiện nay. Những điều kiện của phong trào ấy là do những tiền đề hiện tại tạo ra”.
    Đoạn kết vỡ diễn này chắc sẽ chờ xem thôi. Rất mong đoạn kết vỡ diễn này thật có hậu! XHCN muôn năm!

  • 4. Vào lúc 21:44 ngày 19 November 2011, Ái Quốc đã viết:

    Vâng, XHCN muôn năm! Chỉ cần XHTB bắt chước XHCN, cụ thể là VN, dẹp bỏ luật biểu tình vì "không thích hợp", hay "đã quá đủ dân chủ và tự do"..v.v. và sau đó đàn áp thẳng tay theo kiểu XHCN mà TQ đã làm gương (dùng quân đội và xe tăng trong sự kiện Thiên An Môn) thì là xong. Mọi thứ sẽ ổn trở lại ngay. Vâng CNCS, CNXH quá tốt trên lý thuyết, nhưng thực tế thì sao? VN không còn bóc lột ư? VN, TQ không còn khoảng cách giàu nghèo ư? Hay nó còn rộng hơn cả tư bản Mỹ? Những người CS chân chính ở đâu rồi? Hay chỉ biết lên đây cổ võ cho một lý thuyết suông? Tôi rất tán đồng lý thuyết của hai bác Các Mác & Ăng ghen (phần đầu) vì nó hợp lý, ví dụ như nơi nào có bóc lột và không công bằng thì nơi đó nên có đấu tranh, cho nên khi XHCN trong hiện thực không công bằng thì cũng phải chấp nhận cho nhân dân đấu tranh, nếu không thì thực ra XHCN trong hiện thực ngày nay chỉ là một mặt nạ của TBCN trá hình mà thôi! Nó giống như phần kết thúc của Trại Súc Vật (Animal Farm): các con thú nhìn lũ heo thống trị và luôn hô hào chống lại con người bóc lột, và lũ người bóc lột; chúng nó không còn nhận ra đâu là heo; đâu là người.

    Và cũng không cần phải có CNCS thì mới có đấu tranh để thay đổi XH, trước khi có CNCS, CNTB thì cũng đã có bao XH bị thay đổi vì sự phản kháng của người dân. Đừng luôn tự cho mình là quá thông minh để sáng tạo ra mọi thứ, và cũng đừng quên là theo lý thuyết thì XH luôn tiến lên theo cách hoàn hảo hơn, chớ không phải CNCS là đỉnh cao của XH loài người. (chắc chỉ bị thiên tai khủng khiếp làm cho toàn thế giới bị tiêu diệt 99% thì mới có XH khác thay thế!!!). Thật ra đã quá chán ngấy cái kiểu "nhồi sọ" mà khi mài đũng quần trên ghế nhà trường XHCN VN: "Liên Xô và khối XHCN phát triển bền vững và nhanh gấp chục lần Mỹ và khối TB", vậy mà sự thật lại là một thất bại thảm hại về kinh tế. Một nước TQ anh em hữu hảo ngàn năm mà lại "dạy cho VN một bài học", đến nổi phải sửa lại sách giáo khoa để chửi toáng lên "tên Đặng lùn", để rồi bây giờ thì in sách khen nức, khen nở Đặng Tiểu Bình. Chúng ta nên "yêu thì nói yêu, ghét thì nói ghét", đừng có tráo trở như vậy mà người ta hiểu lầm người CS chân chính.

  • 5. Vào lúc 04:09 ngày 20 November 2011, ha ha đã viết:

    Ái Quốc lý luận sắc sảo, gẫy gọn quá đi thôi.

  • 6. Vào lúc 10:48 ngày 20 November 2011, BELIVE THE TRUST đã viết:

    ôi đừng bàn chuyện chính trị nữa!

  • 7. Vào lúc 00:36 ngày 23 November 2011, gia vang đã viết:

    phân tích chính trị rất hay!!! love this.

  • 8. Vào lúc 19:19 ngày 29 November 2011, Việt đã viết:

    Bấy lâu nay phản hồi bài viết của Nghị Phước, ĐBQH TPHCM trên diễn đàn này mà không biết. Đặc biệt hôm nay xin chừa.
    Hèn chi thấy bênh Sadam Hussein và Gadafi quá trời!

  • 9. Vào lúc 14:09 ngày 1 December 2011, Nguyễn Hùng Ngọc Hà đã viết:

    George Orwell viết tác phẩm Trại Gia Súc (Animal Farm) theo đơn đặt hàng của chính phủ Tây Ban Nha nhằm bài bát phong trào Cộng sản đang lớn mạnh (giai đoạn 1938-1945), rỏ ràng đây là tác phẩm truyên truyền chống phá phong trào cộng sản. Nhưng thật nực cười tác phẩm này lại lấy nguồn cảm xúc từ sư tàn bạo của gia cấp bóc lột điều này đã được ông thổ lộ trong một ấn bản Animal Farm bằng tiếng Ukraina (1947) như sau:
    “...Tôi thấy một chú bé, có lẽ mười tuổi, lái một chiếc xe ngựa lớn dọc theo một con đường hẹp, quất ngựa bất cứ khi nào muốn rẽ. Điều đó khiến tôi nghĩ rằng nếu những con vật đó nhận thức được sức mạnh của chúng, chúng ta sẽ không có quyền lực với chúng, và rằng con người khai thác các con vật theo các mà những người giàu khai thác người vô sản”
    Trong lời nói đầu của ấn bản đó Orwell đã miêu tả cái mang cho ông ý tưởng đặt nội dung cuốn sách trong một trang trại là như vậy. thế mới thấy sự lọc lõi gian trá của CNTB.

BBC © 2014 BBC không chịu trách nhiệm về nội dung các trang bên ngoài.

Trang này hiển thị tốt nhất với phần mềm lướt mạng có mở CSS. Nếu không có chức năng này, hoặc phần mềm cũ, bạn vẫn đọc được nội dung trên trang này nhưng không tận dụng được hết các chức năng. Nếu có thể hãy nghĩ đến chuyện nâng cấp phần mềm hoặc mở CSS lên.